Ký ức người lính cụ Hồ: Giữa mưa bom và tình thân
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Dương Ngọc Thái trong thời kỳ hậu chiến.
Đời người lính là những chuyến đi dài không mỏi. Trong dòng hồi tưởng của tôi, chiến trường Đường 9 năm xưa hiện lên với biết bao gian lao, thử thách. Nhưng chính nơi bão táp lửa đạn ấy đã hun đúc nên ý chí kiên cường và tình cảm gắn bó máu thịt của những người con cách mạng trung kiên, bất khuất. Nơi tuyến đầu ác liệt, ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như sợi chỉ. Đồng chí Hải, người anh em kết nghĩa của tôi, đã không màng hiểm nguy lao ra giữa làn đạn để cứu thương binh. Chúng tôi nhường nhau từng ngụm nước, chia nhau nửa nhúm lương khô, đắp chung mảnh nilon mỏng manh giữa đêm sương lạnh buốt. Tình đồng chí thiêng liêng ấy đã sưởi ấm những trái tim khao khát hòa bình. Mỗi lần bưu tá mang thư đến, cả tiểu đội lại xúm lại chia sẻ niềm vui. Dù thư của nhà ai, chúng tôi cũng thấy chung một niềm hạnh phúc. Gia đình nhỏ bé của mỗi cá nhân đã hòa vào đại gia đình của những người lính. Tình cảm hậu phương gửi gắm qua từng trang giấy úa màu đã thắp lên ngọn lửa hy vọng rực sáng giữa đêm đen của đạn bom tàn khốc. Chúng tôi đã sống một cuộc đời không hối tiếc. Tình yêu gia đình và tình đồng chí đã nâng bước chúng tôi qua những năm tháng bi tráng nhất của dân tộc. Giữ vững phẩm chất anh bộ đội cụ Hồ trong thời bình, chúng tôi tiếp tục là chỗ dựa vững chắc cho gia đình, là những người bạn tri kỷ của nhau cho đến tận cuối cuộc đời này.



