Ký ức người lính cụ Hồ: Giữa mưa bom và tình thân
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Phan Hải Hải trong thời kỳ hậu chiến.
Chiến tranh đã qua đi, cỏ xanh đã phủ kín những hố bom năm xưa tại Trường Sơn, nhưng những trang sử hào hùng và bi tráng vẫn còn mãi. Thế hệ thanh niên chúng tôi ngày ấy đã gác lại bút nghiên, gác lại giấc mơ giảng đường để lên đường bảo vệ đất nước với một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai tươi sáng. Những lúc im tiếng súng, đồng chí Sơn lại mang cây đàn ghi ta cũ kỹ ra gảy. Tiếng hát cất lên giữa đại ngàn hoang vắng xoa dịu đi nỗi nhớ nhà và sự căng thẳng của chiến tranh. Chúng tôi xích lại gần nhau hơn, truyền cho nhau hơi ấm của tình người. Tình đồng chí đơn giản là sự sẻ chia những khoảnh khắc bình dị hiếm hoi giữa muôn vàn khắc nghiệt. Gia đình là điểm tựa tinh thần không thể thiếu đối với bất kỳ người lính nào. Trong những lúc yếu lòng nhất, ký ức về nụ cười của mẹ, cái xoa đầu của cha lại vực tôi dậy. Lá thư nhà mỏng manh nhưng chở nặng tình yêu thương, là liều thuốc tinh thần diệu kỳ nhất giúp người lính vượt qua mọi đau đớn thể xác, vững tay súng bảo vệ quê hương đất nước. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những cựu chiến binh chúng tôi trở về với cuộc sống đời thường, làm người cha, người ông mẫu mực. Nhưng không một ai quên được những người đồng đội đã nằm lại. Tình đồng chí và tình cảm gia đình vẫn luôn là hai mạch nguồn tươi mát, nuôi dưỡng tâm hồn chúng tôi mãi mãi trọn vẹn và an yên.



