Ký ức người lính cụ Hồ: Giữa mưa bom và tình thân
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Ngô Đức Thắng trong thời kỳ hậu chiến.
Nhắc đến những năm tháng khói lửa tại Tây Nguyên, khóe mắt tôi lại cay xè. Đó là một thời chúng tôi sống, chiến đấu và yêu thương nhau bằng tất cả những gì trong trẻo nhất. Trách nhiệm với non sông hòa quyện cùng tình yêu gia đình đã tạo nên sức mạnh vô song, giúp những bước chân không bao giờ chùn bước trước kẻ thù. Hành quân thâu đêm suốt sáng, vắt cắn máu tuôn ướt đẫm ống quần, nhưng không một ai chùn bước. Khi tôi kiệt sức, đồng chí Bảo đã gánh đỡ ba lô, động viên tôi bước tiếp. Tình đồng chí trong gian khổ lấp lánh như viên ngọc quý. Chúng tôi san sẻ cho nhau từ điếu thuốc tàn đến những câu chuyện tiếu lâm để xua tan đi sự tàn khốc của chiến tranh. Giữa những phút giây im tiếng súng, lòng tôi lại đau đáu hướng về quê nhà. Lá thư của mẹ gửi vào chiến trường luôn nhòe đi vì nước mắt và những cơn mưa rừng. Những dòng chữ mộc mạc, dặn dò con cố gắng giữ gìn sức khỏe, gia đình vẫn bình an luôn là niềm an ủi lớn lao. Tình yêu thương vô bờ bến của gia đình chính là hậu phương vững chắc nhất. Trở về sau cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, mang trên mình những vết thương, nhưng chúng tôi vẫn tự hào vì đã sống trọn vẹn với lý tưởng. Mỗi dịp hội ngộ, ôm nhau khóc cười, chúng tôi lại thấy như mình sống lại tuổi mười tám. Tình đồng đội thiêng liêng cùng tình thương gia đình đã kiến tạo nên giá trị vĩnh cửu của người lính cụ Hồ.



