Cựu chiến binh

Ký Ức Người Lính Cựu chiến binh Hà Văn Lai

Mỗi buổi chiều, khi nắng vàng trải dài trên những cánh đồng quê Đồng Kỳ, người ta lại thấy ông Hà Văn Lai ngồi lặng bên hiên nhà, đôi mắt xa xăm nhìn về phía chân trời. Mái tóc bạc trắng, dáng người đã còng theo năm tháng, nhưng trong ánh mắt ấy vẫn còn nguyên sự cứng cỏi của một người lính từng đi qua chiến tranh. Ít ai biết rằng, đằng sau vẻ bình dị ấy là cả một thời tuổi trẻ rực cháy giữa bom đạn, là ký ức của những năm tháng “hoa lửa” không thể nào quên.

Bắc Ninh20/05/2026Đoàn xã Đồng Kỳ3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi thơ trong khói lửa Ông Hà Văn Lai sinh ra và lớn lên ở vùng quê Đồng Kỳ khi đất nước còn chìm trong chiến tranh. Tuổi thơ của ông không có nhiều niềm vui như lớp trẻ hôm nay. Những đêm sơ tán, tiếng còi báo động xé tan màn đêm, ánh lửa bom phía xa đỏ rực cả bầu trời đã trở thành ký ức quen thuộc. Cha mẹ ông quanh năm làm ruộng. Dù cuộc sống khó khăn, nhưng trong căn nhà nhỏ luôn đầy ắp tình yêu quê hương và lòng tự hào dân tộc. Cha ông từng nói: “Đất nước còn chiến tranh thì thanh niên phải biết đứng lên bảo vệ Tổ quốc.” Câu nói ấy theo ông suốt cả cuộc đời. Những năm tháng tuổi thiếu niên, ông chứng kiến nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Người trở về với huân chương trên ngực áo, người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần tiễn quân, cả làng đỏ rực màu cờ, tiếng trống vang lên như thôi thúc trái tim người trẻ. Và rồi, đến lượt ông viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê hương, mẹ ông khóc rất nhiều. Bà chuẩn bị cho con trai một chiếc ba lô nhỏ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo, nắm cơm nếp và chiếc khăn tay cũ. Trước lúc đi, bà nghẹn ngào: “Mẹ không mong con lập công lớn, chỉ mong con sống và trở về.” Ông lặng lẽ gật đầu, nhưng trong lòng hiểu rằng, người lính khi ra trận không ai dám hứa trước điều gì. Những năm tháng hành quân Rời quê hương, chàng thanh niên Hà Văn Lai bước vào cuộc sống quân ngũ đầy gian khổ. Những ngày đầu huấn luyện, đôi vai gầy của ông nhiều lần rớm máu vì mang nặng hành trang. Nhưng càng khó khăn, ý chí người lính càng thêm mạnh mẽ. Sau thời gian huấn luyện, đơn vị ông hành quân vào chiến trường. Những cánh rừng Trường Sơn hùng vĩ vừa là con đường sống, vừa là nơi đối mặt với bom đạn khốc liệt. Có những ngày hành quân liên tục hàng chục cây số dưới mưa rừng xối xả. Đêm đến, cả đơn vị mắc võng ngủ giữa rừng sâu, muỗi vắt bám đầy người. Cái đói, cái rét và bệnh sốt rét rừng trở thành nỗi ám ảnh thường trực. Ông nhớ nhất là những bữa cơm chỉ có vài nắm gạo trộn rau rừng. Đồng đội chia nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc. Có người đang trò chuyện vui vẻ hôm trước, hôm sau đã mãi mãi nằm lại bên triền núi. Nhắc đến đồng đội, đôi mắt ông luôn chùng xuống. Ông kể về anh Thành – người bạn thân cùng quê Bắc Ninh. Hai người từng hẹn nhau khi hòa bình sẽ cùng trở về dựng nhà, cưới vợ. Nhưng trong một trận đánh ác liệt, anh Thành đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Đêm ấy, cả đơn vị lặng đi trong tiếng mưa rừng. Ông nói: “Chiến tranh đau lắm. Mất mát lớn nhất không phải thiếu ăn thiếu mặc, mà là nhìn đồng đội ngã xuống trước mắt mình.” Giữa lằn ranh sinh tử Những năm chiến đấu là quãng thời gian ông không thể nào quên. Bom đạn cày nát đất trời. Có những trận đánh kéo dài suốt nhiều ngày đêm. Khói súng phủ kín không gian, tiếng pháo rung chuyển mặt đất. Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị ông bị địch bao vây. Đạn dược dần cạn, nhiều chiến sĩ bị thương. Khi ấy, ông cùng đồng đội phải băng qua làn bom để đưa thương binh ra phía sau. Một mảnh đạn đã găm vào vai ông. Máu chảy ướt áo, đau buốt đến tê người, nhưng ông vẫn cố dìu đồng đội tiếp tục di chuyển. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết, điều duy nhất ông nghĩ đến không phải bản thân, mà là nhiệm vụ và đồng đội. Sau trận chiến ấy, đơn vị tổn thất nặng nề. Nhiều người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, không kịp gửi về quê nhà một lời nhắn cuối cùng. Những nấm mộ đơn sơ giữa rừng sâu trở thành ký ức đau đáu trong lòng người lính trẻ. Ngày hòa bình trở về Khi đất nước thống nhất, ông Hà Văn Lai trở về quê hương Đồng Kỳ với một bên vai còn mang vết thương chiến tranh. Ngày ông trở về, cả làng kéo ra đón. Mẹ ông ôm chầm lấy con trai mà khóc nghẹn. Bà không nghĩ rằng mình còn có ngày được nhìn thấy con trở về nguyên vẹn. Quê hương khi ấy vẫn còn nghèo khó. Sau chiến tranh, ruộng đồng hoang hóa, cuộc sống bộn bề thiếu thốn. Nhưng người lính năm xưa không cho phép mình gục ngã. Ông bắt đầu lại từ đôi bàn tay trắng. Ban ngày làm ruộng, ban đêm tham gia công tác địa phương. Ông tích cực vận động bà con đoàn kết phát triển kinh tế, xây dựng đời sống mới. Người dân trong xã quý trọng ông bởi sự chân thành, giản dị và tinh thần trách nhiệm của một người lính Cụ Hồ. Dù cuộc sống khó khăn, ông chưa bao giờ kể công hay đòi hỏi cho riêng mình. Ông thường nói: “Đồng đội tôi còn nhiều người nằm lại chiến trường. Mình được sống trở về đã là may mắn.” Người kể chuyện của thế hệ trẻ Năm tháng qua đi, chiến tranh dần lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa vẫn luôn sống trong trái tim người cựu chiến binh. Mỗi dịp gặp mặt truyền thống hay những buổi nói chuyện với thanh niên trong xã, ông Hà Văn Lai lại kể về những năm tháng chiến đấu gian khổ. Lũ trẻ trong làng thường chăm chú nghe ông kể chuyện hành quân Trường Sơn, chuyện tình đồng đội, chuyện những người lính trẻ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Có em xúc động hỏi: “Ông có sợ chiến tranh không?” Ông im lặng một lúc rồi chậm rãi đáp: “Ai cũng sợ chứ. Nhưng khi Tổ quốc cần thì người lính phải bước lên.” Câu trả lời giản dị ấy khiến nhiều người lặng đi. Ngọn lửa không tắt Hôm nay, quê hương Đồng Kỳ đã đổi thay từng ngày. Những con đường bê tông rộng mở, trường học khang trang, tiếng cười trẻ nhỏ vang lên giữa cuộc sống thanh bình. Mỗi lần nhìn thấy quê hương đổi mới, ông Hà Văn Lai lại nhớ về đồng đội năm xưa — những người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường để đất nước có được hòa bình hôm nay. Trong căn nhà nhỏ của ông vẫn còn cất giữ chiếc ba lô cũ bạc màu, vài tấm ảnh đen trắng và những kỷ vật chiến tranh đã nhuốm màu thời gian. Đó không chỉ là kỷ niệm của riêng ông, mà còn là chứng tích của cả một thế hệ anh hùng. Một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh bằng tất cả lòng yêu nước. Thời gian có thể làm mái tóc người lính bạc trắng, nhưng không thể xóa nhòa ký ức của một thời hoa lửa. Và câu chuyện về cựu chiến binh Hà Văn Lai sẽ còn được nhắc mãi như một biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm, tình yêu quê hương và phẩm chất cao quý của Bộ đội Cụ Hồ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn