Bài viết

Ký ức người lính – Cựu chiến binh Trương Xuân Hường

Ngày ấy, tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường

Thanh Hóa27/08/2026Xã Hoằng Giang (Xã Hoằng Giang)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, tuổi trẻ gửi lại nơi chiến trường

Mỗi người lính trở về sau chiến tranh đều mang trong mình một câu chuyện. Có câu chuyện được kể thành lời, có những câu chuyện nằm sâu trong ký ức, theo năm tháng chỉ còn lại những hình ảnh không thể nào quên: màu xanh của người lính, những cuộc hành quân trong đêm, tiếng gọi đồng đội giữa khói lửa và những phút giây đối mặt với sự sống – cái chết.

Trong những người con của quê hương Hoằng Giang đã từng khoác lên mình màu áo lính, cựu chiến binh Trương Xuân Hường, thôn Lộc Bồi cũng có một phần tuổi trẻ như thế.

Sinh ra và lớn lên trên quê hương Thanh Hóa giàu truyền thống cách mạng, ông Hường cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, khi Tổ quốc cần đã sẵn sàng lên đường. Khi ấy, phía trước là chiến trường, phía sau là quê hương, gia đình và những người thân yêu. Tuổi trẻ không có nhiều thời gian để lựa chọn. Với người thanh niên thời ấy, lên đường chiến đấu là trách nhiệm, là niềm tự hào và cũng là lời hẹn với quê hương.

Màu xanh của tuổi thanh xuân

Ngày khoác ba lô lên vai, người lính trẻ Trương Xuân Hường mang theo hành trang giản dị: vài bộ quần áo, những vật dụng cá nhân ít ỏi và tình cảm của gia đình, quê hương.

Những ngày đầu trong quân ngũ là những ngày rèn luyện gian khổ. Từ một người thanh niên quen với cuộc sống làng quê, ông phải làm quen với kỷ luật quân đội, những buổi luyện tập dài, những cuộc hành quân, những đêm ngủ rừng và cả những thử thách khắc nghiệt của chiến trường.

Nhưng chính trong gian khó ấy, người lính trưởng thành.

Mỗi bước chân hành quân là một lần thử thách ý chí. Mỗi lần vượt qua khó khăn là thêm một lần người lính hiểu rằng phía sau mình không chỉ có gia đình mà còn có quê hương, đất nước.

Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, trời tối như mực. Không ai biết phía trước còn bao nhiêu gian nguy. Chỉ có tiếng bước chân của đồng đội nối tiếp nhau và lời nhắc nhở ngắn gọn:

“Cố lên! Còn anh em mình bên cạnh!”

Đối với người lính, đôi khi chỉ một câu nói giản dị như vậy cũng đủ trở thành nguồn động viên để vượt qua tất cả.

Người lính trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử

Mùa Xuân năm 1975, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết định, đồng chí Trương Xuân Hường cùng đơn vị có mặt trong đội hình những người lính tiến về phía Nam, tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Đó là những ngày tháng đặc biệt của cuộc đời người lính. Sau bao năm chiến đấu, khát vọng hòa bình và ngày đất nước thống nhất đã trở thành niềm mong mỏi lớn nhất. Trên những cung đường hành quân, người lính vừa mang theo quyết tâm chiến đấu, vừa mang theo niềm tin rằng ngày toàn thắng đã đến rất gần.

Trong chiến dịch, giữa những ngày tháng khẩn trương và ác liệt, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên sâu nặng. Mỗi người đều hiểu rằng mình đang góp một phần tuổi trẻ vào thời khắc lịch sử của dân tộc.

Rồi ngày 30 tháng 4 năm 1975 đến.

Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, miền Nam được giải phóng, đất nước bước vào một thời kỳ mới – thời kỳ độc lập, thống nhất.

Đối với người lính Trương Xuân Hường, đó không chỉ là thắng lợi của một chiến dịch. Đó là khoảnh khắc thiêng liêng mà những năm tháng chiến đấu, những gian khổ, hy sinh và nỗi nhớ quê nhà của bao người lính được đền đáp bằng ngày non sông thu về một mối.

Sau ngày đất nước thống nhất, người lính năm xưa trở về với quê hương Lộc Bồi, Hoằng Giang. Nhưng ký ức về những ngày tháng tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử vẫn theo ông suốt cuộc đời.

Hôm nay, khi mái tóc đã bạc, mỗi lần nhắc lại mùa Xuân năm 1975, ký ức về một thời tuổi trẻ lại trở về. Đó là ký ức của một thế hệ đã “xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”, đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho độc lập, tự do và thống nhất đất nước.

Tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử là niềm tự hào không chỉ của riêng đồng chí Trương Xuân Hường mà còn là niềm tự hào của gia đình, quê hương Lộc Bồi và Hội Cựu chiến binh xã Hoằng Giang.

Ngày trở về

Sau những năm tháng chiến đấu, người lính Trương Xuân Hường trở về quê hương.

Con đường về nhà ngày ấy chắc hẳn không còn giống con đường của ngày ra đi. Người thanh niên năm nào đã trở thành một người lính từng trải qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh.

Quê hương vẫn đó. Mái nhà, hàng cây, con đường làng vẫn đó. Nhưng tuổi trẻ đã gửi lại một phần nơi chiến trường.

Ngày trở về, điều quý giá nhất không phải là những gì người lính mang theo trong ba lô, mà là sự sống, tình đồng đội và niềm tự hào vì đã hoàn thành nhiệm vụ với Tổ quốc.

Từ một người lính, ông tiếp tục trở về với cuộc sống đời thường, cùng gia đình xây dựng quê hương. Những phẩm chất được rèn luyện trong quân ngũ – kỷ luật, trách nhiệm, tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó – tiếp tục được ông phát huy trong cuộc sống.

Từ người lính năm xưa đến cán bộ Hội Cựu chiến binh

Trở về với đời thường, nhưng người lính không bao giờ thực sự rời quân ngũ.

Tinh thần của Bộ đội Cụ Hồ vẫn theo họ trong từng công việc, từng hành động. Với ông Trương Xuân Hường, những năm tháng tham gia công tác Hội Cựu chiến binh cũng là một cách để tiếp tục đóng góp cho quê hương.

Ở địa phương, ông cùng các đồng chí, đồng đội quan tâm xây dựng tổ chức Hội, chăm lo đời sống hội viên, giữ gìn tình đồng chí, đồng đội và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

Đối với những người từng đi qua chiến tranh, hòa bình hôm nay là điều vô cùng quý giá. Bởi vậy, họ càng hiểu trách nhiệm của mình trong việc gìn giữ những thành quả mà các thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.

Lời nhắn gửi thế hệ trẻ

Câu chuyện của ông Trương Xuân Hường không chỉ là câu chuyện về một người lính. Đó còn là câu chuyện của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những năm tháng đất nước còn chiến tranh.

Thế hệ trẻ hôm nay không phải cầm súng ra trận như thế hệ trước. Nhưng mỗi người đều có một “mặt trận” của riêng mình: học tập, lao động, xây dựng quê hương, giữ gìn kỷ cương, sống có trách nhiệm với gia đình và xã hội.

Nếu những người lính năm xưa đã dành tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc, thì thế hệ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Một thời hoa lửa đã đi qua. Nhưng ký ức về những năm tháng ấy không bao giờ mất.

Trong câu chuyện của người Cựu chiến binh Trương Xuân Hường, thôn Lộc Bồi, xã Hoằng Giang, hình ảnh người lính năm xưa vẫn còn đó – giản dị, kiên cường và giàu nghĩa tình.

Để rồi hôm nay, giữa cuộc sống thanh bình của quê hương, những người lính năm ấy có thể tự hào nói rằng:

“Tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua chiến tranh. Những gì còn lại hôm nay là hòa bình, là quê hương và là niềm tin để trao lại cho thế hệ mai sau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn