Ký ức người lính dân tộc Thái ở chiến trường biên giới phía Bắc năm 1979

Ký ức người lính dân tộc Thái
ở chiến trường biên giới phía Bắc năm 1979
Hôm nay nhân dịp kỉ niệm ngày 27/7/2022 ngày Thương binh liệt sỹ, tôi cùng với máy anh em trong xóm đến thăm một cựu chiến binh từng tham chiến ở Biên giới phía bắc năm 1979, ông tên là Lương Minh Phong, sinh năm 1946 quê ở bản Xiềng - Bình Chuẩn - Nghệ An, ông là người dân tộc Thái và được nghe ông kể chuyện về thời gian từng tham gia kháng chiến chống quân Trung Quốc ở chiến trường biên giới phía Bắc.
Năm 1979, khi đất nước có chiến sự ở biên giới phía Bắc. Ông kể rằng tôi lên đường nhập ngũ và tham gia chiến đấu cùng đồng đội. Ngày ấy, chúng tôi còn rất trẻ. Xa quê, xa gia đình, nhưng ai cũng mang trong lòng quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Những ngày hành quân lên biên giới, đường đi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt. Có những đêm, cả đơn vị phải nghỉ tạm trong rừng, dựa lưng vào nhau để ngủ. Mỗi khi nghe tiếng pháo vọng từ xa, mọi người lập tức tỉnh dậy, sẵn sàng nhận nhiệm vụ, ông bồi hồi kể tiếp.
Chiến trường năm ấy vô cùng gian khổ. Đạn bom có thể đến bất cứ lúc nào. Những người lính chúng tôi luôn phải giữ vững vị trí, quan sát từng động tĩnh và phối hợp bảo vệ nhau. Trong chiến đấu, tình đồng đội là điều thiêng liêng nhất. Khi một người bị thương, những người còn lại lập tức tìm cách cứu chữa và đưa đồng chí về nơi an toàn, dù phía trước vẫn còn tiếng súng. Tôi vẫn nhớ những khoảnh khắc anh em chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Có khi cả ngày không được ăn uống đầy đủ, nhưng chẳng ai than vãn. Chúng tôi động viên nhau bằng những câu chuyện về gia đình, về bản làng, về ngày hòa bình sẽ trở về. Những lời nói giản dị ấy đã giúp chúng tôi thêm vững vàng giữa chiến trường khốc liệt.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Là người dân tộc Thái, tôi luôn tự hào về quê hương và truyền thống đoàn kết của dân tộc mình. Từ bản làng miền núi đến chiến trường biên giới, tôi hiểu rằng dù mình là người dân tộc nào, dù đến từ miền xuôi hay miền ngược, tất cả đều chung một quê hương, chung một Tổ quốc. Chính tình yêu ấy đã giúp chúng tôi vượt qua sợ hãi, kiên cường hoàn thành nhiệm vụ.
Sau những tháng ngày chiến đấu, tôi may mắn được trở về. Tuy nhiên, ký ức về đồng đội, về những năm tháng gian khổ nơi biên giới vẫn luôn in sâu trong tâm trí tôi. Có những người đã mãi mãi nằm lại nơi ấy, không kịp trở về với gia đình và quê hương.
Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại năm 1979, tôi càng trân trọng cuộc sống hòa bình. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu được giá trị của độc lập, tự do và biết gìn giữ truyền thống yêu nước, đoàn kết của cha ông. Những năm tháng chiến đấu đã đi qua, nhưng ký ức về tình đồng đội và trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc sẽ không bao giờ phai mờ trong lòng người lính như tôi. Sau khi nghe ông kể chuyện chúng tôi cảm nhận được sự quyết tâm và không sợ hái trước súng đạn của ông chỉ có một mục tiêu chung là đánh đuổi hết quân xâm lược ra khỏi lãnh thổ Việt Nam để trở về đoàn tụ với gia đình.



