Ký ức người lính già
Tôi giác ngộ cách mạng từ sớm, tham gia phong trào Đồng khởi năm 1960, hoạt động bí mật đến tháng 8-1964. Sau đó giữ các nhiệm vụ: Thư ký Chi bộ xã Hòa Tân, Trưởng ban Giao bưu huyện, Trưởng Văn phòng Huyện ủy (tháng 10-1965 - 1967), Trưởng Văn phòng Huyện đội (tháng 10-1966), Trợ lý Chính trị Huyện đội (đến hết năm 1968), Chính trị viên phó/Chính trị viên Huyện đội (1969 - 1973).
Giai đoạn 1957 - 1974, Châu Thành (Vĩnh Long) là địa bàn trung tâm, giữ vị trí chiến lược quan trọng. Nằm giữa tam giác Vĩnh Long - Sa Đéc - Cần Thơ, án ngữ Vùng 4 chiến thuật, nơi đây được xem là “bản lề” nối miền Đông và Tây Nam Bộ. Khu vực chữ V với hệ thống sông ngòi thuận lợi giúp ta cơ động, uy hiếp địch. Vì vậy, Châu Thành trở thành điểm tranh chấp ác liệt - là trọng điểm bình định của địch.
Thời kỳ này, có rất nhiều trận đánh ác liệt diễn ra, nhưng Tôi nhớ nhất đó là trận 2 ngày đêm đánh đồn Xẻo Mát đầu năm 1975 - khi toàn chiến trường bước vào giai đoạn tổng tiến công và trận đánh đồn An Phú Thuận - trận cuối cùng của lực lượng địa phương, hòa nhịp cùng cả nước tiến tới thắng lợi lịch sử tháng 4-1975.
Đó là vào ngày 2-2-1975, sau khi nhận lệnh của Huyện ủy tấn công đồn - nơi địch bố trí lực lượng cấp đại đội, tình thế đặt ra vô cùng chênh lệch. Lực lượng ta khi ấy rất mỏng, chỉ khoảng 20 đồng chí, trong đó có 17 tay súng, trong khi địch đông gấp ba lần với khoảng 60 quân.
Trước tương quan lực lượng bất lợi, nếu đánh trực diện sẽ khó giành thắng lợi, đơn vị buộc phải lựa chọn cách đánh linh hoạt, dựa vào mưu lược để từng bước tiêu hao sinh lực địch, tạo thế chủ động trên chiến trường.
Theo đó, vào khoảng 3 giờ sáng ngày 2-2-1975, ta bất ngờ nổ súng, dùng B40 đánh thẳng vào các lô cốt của địch. Ban ngày, pháo 12 ly 8 dội xuống liên tục, giữ thế bao vây.
Sang ngày thứ hai, địch điều quân chi viện. Ta đã dự đoán trước và bố trí phục kích tại các điểm chiến lược. Khi địch tiến sát, ông Tư lệnh dùng B40 bắn thẳng vào đội hình hơn chục tên địch đang áp sát, tiêu diệt 7-8 tên. Bị đánh bất ngờ, đội hình địch rối loạn, buộc phải rút lui vào khoảng 15 giờ cùng ngày. Đó là trận phòng ngự trận địa đánh trong tư thế quân mình ít nhưng chịu được 2 ngày, chặn không cho địch chi viện được đồn Xẻo Mát và phá tan trận địa đồn Xẻo Mát.
Gần nửa thế kỷ trôi qua, nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn vẹn nguyên trong trái tim tôi. Đó là những mất mát, hy sinh không thể nào quên, nhưng cũng là niềm tự hào sâu sắc về một thời tuổi trẻ sục sôi, đoàn kết và kiên cường.



