Ký ức người lính già
Trong căn nhà nhỏ treo đầy những tấm huân chương, ông nội tôi – một cựu chiến binh Trường Sơn – thường kể cho con cháu nghe về một thời mà ông gọi là "thời hoa lửa". Với ông, đó là những năm tháng rực rỡ nhất nhưng cũng khốc liệt nhất của cuộc đời.
Trong căn nhà nhỏ treo đầy những tấm huân chương, ông nội tôi – một cựu chiến binh Trường Sơn – thường kể cho con cháu nghe về một thời mà ông gọi là "thời hoa lửa". Với ông, đó là những năm tháng rực rỡ nhất nhưng cũng khốc liệt nhất của cuộc đời.
Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, ông lên đường nhập ngũ với hành trang chỉ là chiếc ba lô con cóc và một trái tim đầy nhiệt huyết. Ông kể, thời ấy "hoa lửa" không chỉ là khói đạn, mà còn là ánh mắt kiên cường của những chàng trai, cô gái sẵn sàng hy sinh tuổi xuân cho Tổ quốc.
Kỷ niệm đáng nhớ nhất của ông là những đêm hành quân dưới làn mưa bom. Có những lúc đói quay quắt, chia nhau từng củ sắn lùi, hay những cơn sốt rét rừng hành hạ, nhưng không ai nản chí. Ông nghẹn ngào nhớ về người đồng đội thân nhất đã ngã xuống ngay trước cửa ngõ Sài Gòn chỉ vài ngày trước khi hòa bình lập lại. "Xương máu của anh em đã hóa thành cỏ cây, để hôm nay các cháu được sống trong độc lập", ông run run nói.
Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên cơ thể ông vẫn đau nhức mỗi khi trái gió trở trời, nhưng đôi mắt ông vẫn sáng lên niềm tự hào khi kể về đồng đội. Câu chuyện của ông nhắc nhở tôi rằng, hòa bình hôm nay được đổi bằng cả một "thời hoa lửa" của cha ông.



