Ký ức người lính giữ đèo Khau Chỉa
Ông Triệu Anh Đức, sinh năm 1955, nhập ngũ ngày 03/4/1975, thuộc đơn vị A7B3D3, Trung đoàn 567. Khi được hỏi về những kỷ niệm thời tham gia chiến đấu ông chia sẻ:
"Sau ngày giải phóng, tháng 5/1976, tôi được điều lên Cao Bằng, đóng quân tại nhiều địa điểm của huyện Trùng Khánh và Quảng Hòa. Ngày 17/02/1979, chiến sự bùng nổ. Đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ đèo Khau Chỉa – một trong những hướng tiến công ác liệt của quân Trung Quốc. Suốt nhiều ngày, chúng tôi vừa cầm cự, vừa chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Đến khoảng 17 giờ ngày 05/3/1979, tại khu vực Lung Nhầu, tôi cùng đồng đội tiếp tục bước vào trận đánh quyết liệt. Trong trận này, tôi và đồng chí Cởi bị thương; một đồng chí quê Cao Bằng đã anh dũng hy sinh. Khi đó tôi mang quân hàm Hạ sĩ, được giao quyền B trưởng. Hai trận đánh cuối cùng là những ký ức không thể quên: chỉ với 8 người, chúng tôi đã đánh lui lực lượng lớn gồm 2 đại đội, 1 đội bộ binh và 1 đại đội hỏa lực của địch. Ba ngày sau, vẫn với 8 người, đơn vị tiếp tục đánh tan một trung đội Trung Quốc. Trong những ngày chiến đấu kiên cường ấy, đơn vị hy sinh 1 đồng chí, 2 người bị thương. Khi phục viên, tôi được điều dưỡng tại Trạm 159 Bắc Thái, được phong 1 sao, thăng quân hàm Trung sĩ và hiện hưởng chế độ thương binh loại 4. Sau chiến tranh, đơn vị chúng tôi – Trung đoàn 567 – được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, cùng với 1 cá nhân anh hùng, 1 đại đội và 1 tiểu đoàn anh hùng. Đó là niềm tự hào không chỉ riêng tôi, mà là ký ức thiêng liêng của những người lính từng chiến đấu bảo vệ từng tấc đất biên cương. Hôm nay, mỗi khi đeo tấm biển “Cựu chiến binh EBB.567 – Anh hùng”, tôi cảm thấy như mang trên mình một phần máu xương của đồng đội – những người đã nằm lại nơi đèo cao, rừng sâu, để Tổ quốc bình yên."
Lắng nghe câu chuyện của ông Triệu Anh Đức, ta càng thấm thía sự hy sinh lặng thầm nhưng phi thường của những người lính đã bảo vệ từng cánh rừng, từng mỏm núi, từng con đèo của Tổ quốc. Những trang ký ức nhuộm màu khói lửa ấy không chỉ để nhớ về quá khứ, mà để nhắc nhở hôm nay chúng ta phải biết trân trọng hòa bình, trân trọng những con người đã đánh đổi tuổi xuân cho đất nước.



