Ký ức người lính giữ rừng mùa khói lửa
Bác Lê Dao là người lính thuộc Tiểu đoàn bộ binh 317, làm nhiệm vụ chiến đấu và truy quét tàn quân địch tại khu vực rừng núi phía Bắc Campuchia. Những năm tháng từ 1978 đến 1982, bác sống giữa rừng sâu, đối mặt với bệnh tật, bom mìn và những cuộc chạm trán bất ngờ. Trong ký ức bác, chiến tranh không chỉ là súng đạn, mà còn là những khoảnh khắc rất người. Thời hoa lửa ấy đã theo bác suốt cuộc đời.
Nhắc đến chiến trường xưa, bác Lê Dao thường trầm ngâm rất lâu rồi mới kể. Có lẽ bởi những ký ức ấy không chỉ là chiến công, mà còn là mất mát.
“Chúng tôi sống giữa rừng nhiều hơn ở doanh trại. Rừng khi đó vừa là bạn, vừa là kẻ thù.”
Thuộc Tiểu đoàn 317, Trung đoàn 54, bác được giao nhiệm vụ chiến sĩ bảo vệ hậu cứ và tuần tra rừng tại khu vực tỉnh Preah Vihear, Campuchia. Công việc tưởng chừng lặng lẽ, nhưng luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Mìn sót lại sau chiến tranh, địch phục kích, bệnh sốt rét… luôn rình rập.
Bác nhớ nhất một đêm mưa rừng năm 1981. Tổ tuần tra của bác phát hiện dấu vết lạ gần khu dân cư.
“Chúng tôi bò sát đất, mưa tạt vào mặt, tay run vì lạnh. Khi xác định là toán địch, cả tổ kiên nhẫn chờ đến sáng để tránh thương vong cho dân.”
Chính sự bình tĩnh ấy đã giúp đơn vị bắt sống được toán địch, bảo vệ an toàn cho khu vực. Sau trận đó, bác được biểu dương trước đơn vị vì tinh thần trách nhiệm và kỷ luật cao.
Nhưng ký ức khiến bác nghẹn lời nhất lại là ngày tiễn một đồng đội hy sinh vì mìn.
“Nó mới hai mươi tuổi. Trước hôm đi, còn khoe khi về sẽ cưới vợ. Chúng tôi chôn nó bên bìa rừng, không bia, chỉ có mũ cối làm dấu.”
Những năm cuối quân ngũ, bác được tin tưởng giao nhiệm vụ tổ phó tổ chiến đấu. Với thâm niên hơn bốn năm chiến đấu, bác được tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì khi xuất ngũ năm 1982.
Giờ đây, giữa đời thường yên bình, bác Lê Dao vẫn coi quãng đời lính là phần thiêng liêng nhất.
“Nếu được chọn lại, tôi vẫn đi. Vì đất nước mình, vì anh em mình.”


