KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH LÁI XE TĂNG NGUYỄN BÁ HỘ TRÊN MẶT TRẬN BIÊN GIỚI TÂY NAM (1977)

Năm 1977, chàng lính trẻ Nguyễn Bá Hộ – lái xe tăng của Quân đoàn 4, đơn vị được mệnh danh là “quả đấm thép của Bộ Quốc phòng”, đang đóng quân tại biên giới Tây Nam. Cuộc sống trong doanh trại những ngày cuối năm tưởng chừng bình lặng, chỉ có tiếng động cơ xe tăng, tiếng kim loại va vào nòng pháo mỗi khi luyện tập kỹ thuật chiến đấu. Thế nhưng, mùi thuốc súng, mùi lo âu của thời chiến vẫn chưa bao giờ rời khỏi người lính. Ai cũng hiểu rằng ở nơi biên giới xa này, chiến tranh chỉ cách mình một đường biên mỏng mảnh.
Khoảng 3 giờ 50 phút sáng hôm ấy, tiếng còi báo động xé toạc màn đêm, kéo mọi người bật dậy như lò xo. “Hành quân khẩn cấp về Tây Ninh!” – mệnh lệnh vang lên, ngắn gọn nhưng mang theo sự căng thẳng đến nghẹt thở. Không kịp ăn uống, những bàn tay dày chai do cầm cần lái nhanh chóng bật công tắc, kéo khoá khởi động. Chỉ vài phút sau, đội hình xe tăng ầm ầm lao đi trong bóng tối, bánh xích giẫm lên đường đất sỏi, tiếng máy nổ hoà với tiếng tim đập của những người lính trẻ. Đêm ấy, Nguyễn Bá Hộ cầm lái xuyên đêm, mắt cay xè vì khói bụi và vì những suy nghĩ khó gọi thành tên.
Đến Tây Ninh, đơn vị nghỉ lại căn cứ Đồng Dù đúng một đêm rồi tiếp tục hành quân ra phà Bến Sỏi. Khi trời sáng, mỗi người lính được phát một ổ bánh mì khô cứng. Hộ nhớ mãi cảnh đồng đội mệt lả, có người còn chưa kịp cắn miếng bánh, cứ ngậm trong miệng rồi gục đầu ngủ ngay bên xích xe tăng. Bánh mì cứng, nhưng giấc ngủ của lính lại mềm nhũn sau một đêm dài hành quân. Mệt là vậy, nhưng chẳng ai than vãn. Bởi người lính quen rồi – ăn nhanh, ngủ vội, và chiến đấu hết mình.
Sau khi vượt qua phà, đại đội 8 xe tăng tiến thẳng vào địa phận Campuchia. Đến ngã ba Nhà Thương, quân địch cài mìn dày đặc. Chỉ trong phút chốc, tiếng nổ liên tiếp vang lên như sấm giật. Năm chiếc xe trúng mìn, nằm lại giữa chiến trường. Nguyễn Bá Hộ đứng chết lặng bên buồng lái, nhìn từng thân xe bị xé toạc, từng đồng đội rơi vào nguy hiểm mà lòng quặn thắt. Nhưng không còn thời gian cho nỗi đau, mệnh lệnh từ chỉ huy vang lên sắc lạnh: “Ba xe còn lại, tiếp tục tiến công!”.
Hộ leo lại vào ghế lái, hai tay siết chặt vô lăng sắt lạnh, cảm nhận rõ mùi khét của khói mìn, mùi sắt rỉ và mùi chiến tranh. Ba chiếc xe tăng còn lại tiến lên giữa biển lửa, yểm trợ bộ binh, đánh bật từng đợt phản công dữ dội. Suốt từ mùng 6 đến ngày 12, cuộc chiến không ngừng nghỉ. Đạn pháo rít qua đầu, mặt đất rung chuyển liên tục, bụi khói mù mịt che cả ánh mặt trời. Hộ nhiều lần cắn chặt răng, vừa chống rung, vừa giữ vững đường lái như ôm sinh mệnh của cả tiểu đội trong tay. Mỗi lần xe tăng xung phong, anh nghe rõ tiếng tim mình đập mạnh hơn cả tiếng động cơ.
Cuối cùng, sau những ngày chiến đấu quyết liệt, quân ta chiếm được ngã tư Nhà Thương, mở toang cánh cửa tiến công vào sâu đất bạn. Khói lửa dần tan, chỉ còn những lớp mìn chưa kịp nổ và những vệt xích xe tăng hằn sâu trên đất đỏ. Người lính trẻ Nguyễn Bá Hộ đứng cạnh chiếc xe vẫn còn nóng rực, nhìn bầu trời Campuchia buổi sớm mờ bụi mà lòng vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu. Trận đánh đã kết thúc thắng lợi, nhưng sự khốc liệt của chiến tranh, sự hy sinh của đồng đội và trách nhiệm của người lính lái xe tăng thì sẽ còn theo anh đến hết cuộc đời.
Đó là ký ức không bao giờ phai nhạt trong trái tim người chiến sĩ gan dạ Nguyễn Bá Hộ – người lính xe tăng của “quả đấm thép” Quân đoàn 4, thế hệ đã góp phần làm nên những chiến công hiển hách của quân đội nhân dân Việt Nam trên mặt trận biên giới Tây Nam.
Viết để tri ân, để nhớ và để không bao giờ quên.



