Cựu chiến binh

Ký ức người lính năm xưa – chuyện đời của cựu chiến binh Lê Văn Bình

Hưng Yên09/12/2025Lớp 12D (Đoàn Trường THPT Khoái Châu CS2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Lê Văn Bình, sinh năm 1953, quê ở Hưng Hà, Thái Bình. Năm 1972, khi mới vừa tròn 19 tuổi, chàng trai đang học dở cấp ba đã xung phong nhập ngũ, được điều động vào Đại đội 4, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 24, rồi hành quân thẳng vào chiến trường Quảng Trị khi mùi bom đạn vẫn còn hằn đặc trong gió.

Thời điểm ấy, cả đơn vị ông đóng quân trong những hầm đất sâu, chỉ cách trận địa địch chưa đến một quả pháo tay. “Đất Quảng Trị năm đó, nắng cháy như đổ lửa, mưa thì nước ngập tới bụng. Chúng tôi mặc bộ đồ ka-ki bạc màu, nằm hằn sâu giữa đất, chỉ sợ lộ đầu lên là đạn bắn vèo qua tai”, ông Bình nhớ lại.

Sống giữa ranh giới sinh tử

Trong ký ức của cựu binh ấy, những ngày chiến trận dài tưởng như không có điểm dừng. Pháo địch bắn ngày đêm, đất rung như sóng. Nhiều khi nắp hầm rung lên, đất đổ xuống vai áo, bụi mù cả mắt. “Có hôm pháo đánh sập miệng hầm, chúng tôi phải thay nhau đào từng chút để chui ra. Chỉ cần một cái chậm tay là không ai còn đứng dậy được nữa”, ông trầm giọng.

Ông Bình kể, có lần đơn vị được lệnh tiến công vào một cao điểm quan trọng. Đêm tối, từng người lặng lẽ bò qua bãi mìn, tay cầm kéo cắt dây thép gai. “Cắt từng chút một, không dám để sợi nào bật lên kêu cái tách. Tim tôi đập thình thịch, chỉ sợ địch phát hiện. Lúc ấy mới hiểu, giữa sống và chết đôi khi chỉ cách nhau một tiếng động”.

Trận đánh ấy kéo dài đến tận rạng sáng. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, tiếng gọi nhau giữa khói đạn đến nay ông vẫn còn nghe như vừa hôm qua. Sau trận, ông được đề nghị khen thưởng dũng sĩ vì tinh thần chiến đấu kiên cường. Nhưng với ông, điều ông nhớ nhất không phải tấm giấy khen, mà là ánh mắt của những người không trở về.

Giá của hòa bình

Ông kể, có một người đồng đội thân như ruột thịt tên Tuấn – quê Nam Định. Cả hai từng chia nhau từng củ sắn, từng lần vượt bom, từng mẩu thư gia đình. Trong một lần vận chuyển đạn, Tuấn bị trúng pháo ngay trước mặt ông. “Nó chỉ kịp nói Hòa về nhớ thắp cho tao nén nhang… Rồi im luôn. Đến giờ nhắc lại vẫn thấy nghèn nghẹn”, ông đưa tay lau giọt mồ hôi lẫn nước mắt.

Sau ngày đất nước thống nhất 30/4/1975, ông Bình cùng đơn vị được phân công về tiếp quản Sài Gòn, bảo vệ các cơ quan đầu não. Năm 1980, ông tiếp tục tham gia chiến dịch giúp bạn Campuchia, rồi trở về công tác tại quân khu phía Nam. Năm 2006 ông nghỉ hưu với quân hàm Thượng tá, trở về quê chăm mảnh vườn, nuôi mấy đàn gà, sống cuộc đời giản dị bên con cháu.

Ở tuổi ngoài 70, chân đã chậm, tóc đã bạc, nhưng ký ức trận mạc vẫn chưa bao giờ phai. Ông nói điều quý nhất là mình còn sống để thấy đất nước yên bình:

“Hòa bình hôm nay đổi bằng máu, bằng nước mắt của bao người nằm lại. Chỉ mong lớp trẻ biết trân trọng điều mình đang có. Đừng quên lịch sử, vì mất ký ức là mất tương lai.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức người lính năm xưa – chuyện đời của cựu chiến binh Lê Văn Bình | Câu chuyện thời hoa lửa