KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH NGÀY TRỞ VỀ MẶT TRẬN VỊ XUYÊN: CÓ NHỮNG NGƯỜI HY SINH RẤT TRẺ
Dù đã nhiều năm trôi qua, ký ức về những tháng ngày chiến đấu ác liệt nơi biên giới vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí ông Hoàng Xuân Bắc – cựu chiến binh Sư đoàn 313, người từng trực tiếp tham gia mặt trận Vị Xuyên (1979–1989). Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng với những người lính đã đi qua chiến tranh, những ký ức ấy dường như chưa bao giờ nguôi ngoai.
Dù đã nhiều năm trôi qua, ký ức về những tháng ngày chiến đấu ác liệt nơi biên giới vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí ông Hoàng Xuân Bắc – cựu chiến binh Sư đoàn 313, người từng trực tiếp tham gia mặt trận Vị Xuyên (1979–1989). Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng với những người lính đã đi qua chiến tranh, những ký ức ấy dường như chưa bao giờ nguôi ngoai.
Ông Hoàng Xuân Bắc đến thăm các liệt sĩ cùng gia đình và đồng đội là cựu chiến binh năm xưa
Mỗi dịp Ngày Thương binh – Liệt sĩ, trong không khí cả nước tưởng nhớ những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do, ông Bắc lại thực hiện một hành trình đặc biệt: trở về chiến trường xưa. Điểm đến quen thuộc là đồi 772, ngã ba Thanh Thủy (huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang) – nơi từng ghi dấu những trận chiến khốc liệt mà ông và đồng đội đã kiên cường bám trụ suốt nhiều năm để bảo vệ từng tấc đất biên cương Tổ quốc.
Con đường trở lại chiến trường hôm nay đã đổi khác, xanh hơn, yên bình hơn. Nhưng trong ký ức của ông, nơi đây vẫn là những ngày tháng “lửa đạn”, nơi tiếng pháo, tiếng súng từng xé toang núi rừng, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến nghẹt thở. Ông lặng lẽ kể về những mùa hoa gạo đỏ rực – mười mùa hoa gắn liền với mười năm chiến đấu, chứng kiến biết bao đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Trở lại Vị Xuyên, ông Bắc không đi một mình. Đồng hành cùng ông là những người đồng đội năm xưa và cả người thân của những liệt sĩ. Mỗi bước chân là một lần ký ức ùa về, mỗi địa danh là một câu chuyện chưa bao giờ cũ. Có nơi là hầm trú ẩn từng che chở họ qua những trận pháo kích dữ dội, có nơi là điểm cao mà đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại. Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên niềm xúc động và sự tri ân sâu sắc.
Đứng trước anh linh các liệt sĩ từng là đồng đội, ông Bắc thắp nén hương thơm, gửi những lời tri ân sâu sắc.
Với ông Bắc, hành trình trở lại không chỉ là để tưởng nhớ, mà còn là cách để giữ gìn ký ức, để những hy sinh không bị lãng quên. Ông luôn nhắc rằng, những người nằm lại nơi đây đã gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc, để hôm nay đất nước có được hòa bình.
Những câu chuyện của ông không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở đối với thế hệ trẻ hôm nay. Tuổi trẻ thời hoa lửa đã sống và chiến đấu với một lý tưởng lớn lao – sẵn sàng hy sinh vì độc lập, chủ quyền của dân tộc. Còn hôm nay, trong thời bình, mỗi người trẻ càng cần sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng hòa bình, nỗ lực học tập và cống hiến để xứng đáng với những mất mát mà thế hệ đi trước đã trải qua.



