Cựu chiến binh

Ký ức người lính – ngọn lửa truyền thống còn mãi

Nghệ An02/07/2026Dương Thị Giang (Xã Con Cuông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Thịnh từng trực tiếp tham gia ba chiến trường lớn của dân tộc trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Từ cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, đến chiến trường bảo vệ biên giới Tây Nam chống quân diệt chủng Pôn Pốt, rồi tiếp tục tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Bắc trong cuộc chiến tranh biên giới năm 1979, ở mỗi nơi ông đi qua đều in đậm dấu chân người lính và những ký ức không thể nào quên. Ông Thịnh kể cho chúng tôi nghe niềm tự hào khi được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam, kể cho chúng tôi rằng thời đó bộ đội và dân “như cá với nước”, vô cùng đoàn kết, tình cảm, là động lực để họ vượt qua muôn vàn khó khăn, thử thách.

Đó là những chiến trường vô cùng ác liệt, nơi bom đạn cày xới từng tấc đất, nơi biết bao đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Bản thân ông Thịnh cũng không tránh khỏi thương tích khi bị bom làm chấn thương vùng bụng và vùng đầu, mang theo những di chứng chiến tranh suốt cả cuộc đời. Ông kể cho chúng tôi rằng: “tháng 2 năm 1979 ông Thịnh cùng theo đơn vị lên chốt giữ cao hơn 600 mét tại biên giới Lạng Sơn, những ngày ấy núi rừng chìm trong khói pháo ban ngày pháo dội xuống sườn đồi, ban đêm thay nhau canh gác giữa cái rét cắt da, cắt thịt của biên ải. Chỉ 2 ngày mà quân ta đã phải hi sinh hơn 900 người mất hẳn cả một sư đoàn.” Ông nói mà giọng trầm xuống xót xa cho những đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ.

Thời chiến tranh, cuộc sống của người lính vô cùng gian khổ. Có những ngày phải nằm sâu trong hầm tránh bom, đói khát triền miên, chỉ có một mảnh lương khô nhỏ cũng phải bẻ đôi, chia nhau để cầm cự qua ngày. Nhưng chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng, là sức mạnh giúp họ vượt qua mọi thử thách, kiên cường bám trụ chiến trường.

Ông đã gửi lời nhắn nhủ đến chúng ta rằng: “Chiến tranh không ai muốn nhắc lại nhưng có những người đã nằm xuống để đất nước được bình yên thì mình không được phép quên. Ai lên Vị Xuyên bạn ghé vào nghĩa trang quốc gia, lên đài hương 468 thắp những nén nhang cầu nguyện để những linh hồn 18, 20 thanh thản. Mơ về đàn cò trắng mênh mông, mơ về những cánh đồng lúa chín, tuổi thanh xuân các đồng chí đã hiến dâng cho tổ quốc này.”

Câu chuyện của ông Nguyễn Trung Thịnh là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và sự hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh đi trước. Nhờ những con người đã không tiếc máu xương vì độc lập, tự do của Tổ quốc, hôm nay đất nước mới được sống trong hòa bình. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng quá khứ, tiếp tục rèn luyện, cống hiến và chung tay xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn