Cựu chiến binh

Ký ức người lính – ngọn lửa truyền thống còn mãi

-Họ và tên nhân vật: Trần Phúc Hoan - Năm sinh: 1954 - Quê quán: Xã Giai Lạc, tỉnh Nghệ An - Nơi ở hiện nay: xóm Đồng Giai, Xã Giai Lạc, tỉnh Nghệ An - Đơn vị công tác trong kháng chiến: Quân Đoàn 3, Trung Đoàn 33, Sư Đoàn 303. - Cấp bâc: Đại Uý. - Chức vụ khi tham gia chiến đấu: Trợ lý cán bộ.

Nghệ An20/08/2026Chi đoàn Đồng Giai (Đoàn xã Giai Lạc)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ký ức người lính – ngọn lửa truyền thống còn mãi

Ký ức người lính từ chiến trường đến hòa bình

Nhân vật: Bác Trần Phúc Hoan – nguyên Đại Uý, thuộc sư đoàn 303, trung đoàn 33, quân đoàn 3:

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, biết bao thế hệ cha anh đã không tiếc tuổi xuân, máu xương để giành lại độc lập, tự do cho Tổ quốc. Những năm tháng chiến tranh tuy đã lùi xa nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn luôn cháy mãi trong trái tim những người lính năm xưa. Đó không chỉ là ký ức về bom đạn, gian khổ mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước, tình đồng chí đồng đội và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.

Trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa” do Đoàn xã Giai Lạc tổ chức, đoàn viên thanh niên đã có dịp được gặp gỡ và lắng nghe những chia sẻ chân thành, xúc động từ bác Trần Phúc Hoan. Những câu chuyện của bác không chỉ tái hiện một phần lịch sử chiến tranh mà còn trở thành bài học quý báu dành cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bác bảo dù chiến tranh đã lùi xa bao nhiêu năm, vết thương trên cơ thể của bác khi trời trở gió vẫn đau nhức, nhưng nghĩa tình đồng đội, sự quan tâm, động viên của Đảng và Nhà nước, của các cấp chính quyền, của các đơn vị doanh nghiệp dành cho những người lính bộ đội cụ Hồ như bác nhân dịp tháng 7 - tháng của tri ân - tháng kỷ niệm ngày Thương binh liệt sĩ (27/7) luôn khiến bác cảm thấy rưng rưng. bác luôn thấy mình thật may mắn so với bao đồng đội đã ngã xuống, hi sinh vì độc lập tự do của Tổ quốc, để ngày nay chúng ta được sống trong hòa bình và tự do.

Bác nhập ngủ năm 1972 lúc đó bác được huấn luyện tại Nghĩa Đàn và sau đó bác được điều động vào Bù Đăng- Sông Bé ( Tây Ninh), năm 1975 tấn công vào Sài Gòn, năm 1979 đến năm 1981 bác được điều động sang Campuchia, năm 1981 bác về công tác tại Quân đoàn 3- trung đoàn 33- sư đoàn 303 ( thuộc Hà Nam Ninh cũ), năm 1989 bác xuất ngũ về quê tiếp tục cống hiến cho quê hương.

“Bác may mắn hơn các đồng đội nhiều cháu ạ. Bởi mình còn sống, dù là bệnh binh nhưng còn sống là còn hi vọng, còn sống là còn nhận được sự quan tâm, còn sống là còn tất cả. Những dịp như tháng 7 có ngày thương binh liệt sĩ, rồi tết dương lịch hay âm lịch, bácđều được mọi người quan tâm, được tặng rất nhiều quà. Còn đồng đội của bác, nhiều người đã hi sinh bao nhiêu năm giờ này gia đình vẫn không biết phần mộ đang nằm ở đâu. Thiệt thòi và xót xa lắm các cháu ạ”. bác luôn nghẹn ngào như thế mỗi khi sẻ.

Bằng giọng kể giản dị nhưng đầy cảm xúc, bác Hoan đưa mọi người trở về với những năm tháng hành quân giữa núi rừng Trường Sơn khắc nghiệt. Đó là thời kỳ mà những người lính trẻ phải đối mặt với vô vàn khó khăn: thiếu ăn, thiếu thuốc men, bom đạn rình rập và bệnh tật hoành hành. Những cơn sốt rét rừng khiến nhiều chiến sĩ kiệt sức, có người không còn đủ sức bước tiếp trên những chặng đường hành quân dài hun hút.

Những lời kể mộc mạc ấy khiến ai có mặt hôm đó cũng nghẹn ngào xúc động. Trong chiến tranh, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau gang tấc, nhưng chính tình yêu thương, sự đùm bọc giữa những người lính đã giúp họ vượt qua tất cả.

Không chỉ đối diện với bệnh tật và thiếu thốn, những người lính còn phải chứng kiến sự hy sinh của biết bao đồng đội.

​ Đến đầu năm 1972, đơn vị của bác nhận nhiệm vụ mở đường từ Campuchia tiến vào miền Nam để chuẩn bị cho chiến dịch giải phóng hoàn toàn đất nước. Những đoàn quân ngày đêm hành quân trong rừng sâu, mang theo niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng. 

Bác kể rằng thời điểm ấy, tinh thần của bộ đội vô cùng quyết tâm. Dù gian khổ, thiếu thốn nhưng tất cả đều chung một ý chí: chiến đấu đến cùng để giành độc lập cho dân tộc.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975 trở thành dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời người lính. Bác Hoan xúc động nhớ lại khoảnh khắc đơn vị tiến vào Sài Gòn, chứng kiến lá cờ giải phóng tung bay giữa thành phố.

“Ngày ấy quân ta tiến vào Sài Gòn rất đông. Đến ngày 30 tháng 4 thì tôi đã có mặt tại nội đô. Đó là khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời người lính.”

Sau bao năm chiến đấu giữa ranh giới của sự sống và cái chết, giây phút đất nước hoàn toàn thống nhất là niềm vui vỡ òa của hàng triệu người dân Việt Nam.

​Khi đất nước đã thống nhất đơn vị của bác lại được điều động sang Campuchia để hoạt động, năm 1981 bác về đơn vị thuộc quân đoàn 3 trung đoàn 33, sư đoàn 303 làm trợ lý cán bộ sư đoàn, năm 1989 bác xuất ngũ trở về quê hương.

Với bác Hoan, điều hạnh phúc nhất không chỉ là chiến thắng mà còn là việc bản thân được sống sót trở về với gia đình, quê hương.

Người thương binh hết mình vì quê hương, đất nước.

Chiến tranh kết thúc nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn luôn in đậm trong tâm trí người lính già. Đó là ký ức về đồng đội, về những con đường hành quân, về những người đã ngã xuống vì hòa bình hôm nay.

Trở về quê hương bác tiếp tục cống hiến cho địa phương. Năm 1993 bác được bầu làm phó hội cựu chiến binh kiên công tác chính sách xã hội xã Hậu Thành, năm 2010 đến năm 2017 bác là UVBCH Đảng ủy, chủ tịch hội cựu chiến binh xã Hùng Thành.

Là một người tâm huyết, nhiệt tình luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiện vụ của Đảng và nhà nước giao trong cả thời chiến và thời bình.

Đến nay bác đã có 50 năm tuổi Đảng.

Với thể hệ trẻ như chúng tôi luôn tự hào về bác về những người đã có cống hiến phần máu xương, cơ thể cho đất nước. Chúng ta những thể hệ con cháu sẽ mãi ghi nhớ công ơn của các anh hùng liệt sĩ, thương bệnh binh đã dành cho chúng ta cuộc sống hòa bình hôm nay.

Buổi trò chuyện khép lại trong không khí ấm áp và xúc động. Những cái bắt tay, những lời chúc sức khỏe chân thành được gửi đến bác Trần Phúc Hoan như một sự tri ân sâu sắc đối với người lính năm xưa.

“Câu chuyện thời hoa lửa” không đơn thuần là một buổi gặp gỡ hay một chương trình giao lưu. Đó còn là hành trình trở về với lịch sử, là dịp để thế hệ trẻ thể hiện lòng biết ơn sâu sắc đối với những đóng góp to lớn của các cựu chiến binh. Đó là tấm gương sáng về lòng dũng cảm, tinh thần kiên cường không bao giờ từ bỏ dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Đồng thời đây cũng là dịp để nhắc nhở thế hệ trẻ về trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ và phát triển đất nước, không để sự hy sinh của các thế hệ trước trở thành vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn