Cựu chiến binh

Ký ức người lính – niềm tự hào trong em

Tây Ninh13/05/2026Đặng Hoàng Nguyên (Trường THCS Nguyễn Thái Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện không chỉ được kể bằng lời, mà còn được khắc sâu bằng ký ức và trái tim. Trong buổi sinh hoạt đầu tuần với chủ đề “Ông bà kể cháu nghe”, em đã được lắng nghe một câu chuyện như thế – câu chuyện về người cựu chiến binh Nguyễn Văn Liêm. Đó không đơn thuần là lời kể, mà như một ngọn lửa âm ỉ, thắp sáng trong em niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc.

Đồng chí Nguyễn Văn Liêm sinh năm 1957 tại huyện Bến Cầu, tỉnh Tây Ninh. Năm 1972, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, khi tuổi đời còn xanh như mầm non vừa nhú, ông đã khoác lên mình màu áo lính, rời xa mái ấm gia đình để bước vào chiến trường. Qua lời kể mộc mạc mà chân thành của các bác cựu chiến binh, em như thấy hiện lên trước mắt mình một bức tranh khốc liệt: rừng sâu hun hút, bom đạn cày xới đất trời, cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Giữa “biển lửa” ấy, người chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Liêm vẫn kiên cường như một thân cây bám rễ sâu vào lòng đất mẹ, cùng đồng đội bền bỉ tiếp tế, chiến đấu, giữ vững từng tấc đất quê hương.

Mỗi chi tiết trong câu chuyện như một nhịp đập chạm vào trái tim em. Ở độ tuổi của chúng em hôm nay, khi cuộc sống còn đầy ắp tiếng cười, sách vở và những ước mơ hồn nhiên, thì ông – khi ấy – đã phải đối diện với gian khổ, hiểm nguy. Sự lựa chọn ấy không chỉ là dũng cảm, mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước mãnh liệt, là ngọn lửa ý chí không gì có thể dập tắt. Chính những con người bình dị mà phi thường ấy đã viết nên những trang sử lặng thầm mà rực rỡ.

Chiến tranh qua đi, đất nước hòa bình, nhưng dấu tích của thời “hoa lửa” vẫn in hằn trên cơ thể ông với thương tật hạng 2/4. Dẫu vậy, ông không để những vết thương làm lu mờ ý nghĩa cuộc đời mình. Ông tiếp tục phục vụ trong quân ngũ đến năm 1980, rồi khi trở về đời thường, vẫn lặng lẽ cống hiến. Là một hội viên Hội Cựu chiến binh, ông trở thành “người giữ lửa” ký ức, mang những câu chuyện năm xưa truyền lại cho thế hệ trẻ. Những lời kể của ông không chỉ là quá khứ, mà như những hạt giống đỏ, gieo vào lòng chúng em tình yêu quê hương, ý chí vươn lên và trách nhiệm với đất nước.

Buổi sinh hoạt hôm ấy khép lại, nhưng dư âm của nó vẫn còn vang vọng mãi trong em. Em nhận ra rằng, cuộc sống yên bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có, mà là kết tinh của biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân của những con người đi trước. Điều đó khiến em thêm trân trọng từng ngày đang sống, thêm ý thức phải học tập, rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh lớn lao ấy.

Câu chuyện về người cựu chiến binh Nguyễn Văn Liêm đã vượt ra khỏi khuôn khổ của một buổi sinh hoạt, trở thành ngọn lửa bền bỉ cháy trong tâm hồn em. Ngọn lửa ấy không chỉ sưởi ấm niềm tự hào dân tộc, mà còn soi sáng con đường em đi trong tương lai. Em tin rằng, từ những “đốm lửa” ký ức như thế, thế hệ chúng em sẽ tiếp tục thắp sáng, gìn giữ và lan tỏa, để quê hương ngày càng rạng rỡ như chính những mùa “hoa lửa” đã đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn