Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH NƠI ĐỒI KHÔNG TÊN

Ông Nguyễn Hải Đức, sinh năm 1957 tại thôn Viên Chử, xã Kim Tân, huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương. Nay là thôn Viên Chử, xã An Thành, thành phố Hải Phòng. Lớn lên giữa những năm tháng đất nước vừa yên tiếng súng. Như bao chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi thời ấy, ông đã tình nguyện khoác ba lô lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Hải Phòng18/11/2025Trần Thị Mai - Bí thư Đoàn xã An Thành (Đoàn xã An Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH NƠI ĐỒI KHÔNG TÊN

Ông Nguyễn Hải Đức sinh năm 1957 tại thôn Viên Chử xã An Thành. Cũng giống như biết bao chàng trai cô gái tuổi 20, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc. Gần bước sang tuổi 70, vậy mà trong ông, từng giờ, từng ngày của một thời lửa đạn vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.

Nơi ông chiến đấu là mảnh đất Đồng Đăng – Lạng Sơn, trên một ngọn đồi không tên, thuộc đơn vị C19, E12, F3 – Sư đoàn 3 Sao Vàng. Trong ký ức của người hạ sĩ tiểu đội trưởng năm ấy, trận đánh ám ảnh nhất diễn ra lúc 5 giờ kém 10 phút sáng ngày 17/2/1979, khi toàn tuyến biên giới phía Bắc bùng nổ. Quân bành trướng ồ ạt tràn sang xâm lược nước ta.

“Lúc đầu ai cũng sợ,” ông Đức kể. Bởi đa phần là những chàng trai chưa đầy hai mươi, mới chỉ tập làm quen với tiếng súng, tiếng nổ. Sự hoang mang tràn ngập khi pháo địch dội xuống, đất đá rung chuyển dưới chân. Nhưng rồi, trong khói lửa hỗn loạn ấy, họ siết chặt tay nhau, bình tĩnh trở lại, lập tức tập hợp đội hình, bàn cách chống trả.

Tương quan lực lượng quá chênh lệch: địch đông và được trang bị hiện đại; quân ta ít, kinh nghiệm trận mạc hầu như chưa có. Nhưng giữa ranh giới sống – chết, những người lính trẻ đã đứng lên bằng tất cả lòng quả cảm của mình. Họ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.

“Anh em hi sinh, chúng tôi khênh xuống hào giao thông, đặt tạm đó rồi lại chạy về vị trí chiến đấu,” ông xúc động nhớ lại. Bản thân ông bị đạn bắn trúng lúc nào không hay. Chỉ đến khi máu chảy nhiều, chân khuỵu xuống, ông mới biết mình đã bị thương và được đồng đội cõng đi cấp cứu.

Có những hình ảnh đã trở thành dấu ấn không thể phai trong đời người lính. Một lần, cả tiểu đội xin trú nhờ trong bản, nhưng vì sợ hãi và chưa hiểu chuyện, người dân không dám mở cửa. Đêm ấy, cả tiểu đội phải trải quân trên một đống phân trâu cao nửa mét, vậy mà ai nấy vẫn ngủ ngon lành, bởi mệt, bởi quen, và bởi điều quan trọng nhất là được sống thêm một ngày nữa.

Ông cũng chẳng bao giờ quên hình ảnh người vợ tảo tần của anh đại đội trưởng. Sáng ấy, chị lên thăm chồng nơi chiến hào. Nhưng khi chị quay lưng ra về, bom đạn lại nổ. Đến trưa, anh đại đội trưởng đã hi sinh trên trận địa. Người vợ trẻ, những đứa con thơ và cả đơn vị lặng đi trong niềm tiếc thương vô hạn.

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng những di tích năm xưa vẫn còn đó trong các bảo tàng, và biết bao chiến sĩ vẫn nằm giữa núi rừng biên cương chưa thể trở về với gia đình. Những người còn sống, mỗi khi nhắc đến đồng đội, đến một thời máu lửa, lại nghẹn ngào.

Chiến tranh để lại biết bao bi thương, mất mát: Có người thân thể không còn nguyên vẹn; Có người mang di chứng chất độc màu da cam suốt đời; Cũng có người lỡ dở cả hạnh phúc riêng tư.

Nhưng vượt lên trên tất cả, là ánh sáng của tinh thần yêu nước, của ý chí kiên cường, của sự gan dạ đến phi thường của những con người nhỏ bé mà trái tim lớn lao. Họ đã làm nên những trang sử bất khuất, khiến kẻ thù phải khiếp sợ, khiến thế hệ hôm nay cúi đầu kính phục.

Ký ức chiến tranh có thể mờ theo thời gian, nhưng sự hi sinh của những người lính như ông Nguyễn Hải Đức sẽ còn ở lại mãi với đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn