Ký ức người lính ở xã Phúc Xuân (1)
Những ngày tháng Tư lịch sử luôn gợi trong tôi nhiều suy nghĩ về quá khứ hào hùng của dân tộc. Trong một lần về xã Phúc Xuân, thành phố Thái Nguyên, tôi có dịp gặp bác Trần Văn Hòa, sinh năm 1953, hiện đang sinh sống tại xóm Đồng Tâm, xã Phúc Xuân, thành phố Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên – một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, bác Hòa viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Khi ấy, quê hương còn nhiều khó khăn, nhưng trong trái tim chàng thanh niê
Những ngày tháng Tư lịch sử luôn gợi trong tôi nhiều suy nghĩ về quá khứ
hào hùng của dân tộc. Trong một lần về xã Phúc Xuân, thành phố Thái Nguyên,
tôi có dịp gặp bác Trần Văn Hòa, sinh năm 1953, hiện đang sinh sống tại xóm
Đồng Tâm, xã Phúc Xuân, thành phố Thái Nguyên, tỉnh Thái Nguyên – một cựu
chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Năm 1971, khi vừa tròn 18 tuổi, bác Hòa viết đơn tình nguyện nhập ngũ.
Khi ấy, quê hương còn nhiều khó khăn, nhưng trong trái tim chàng thanh niên
trẻ chỉ có một suy nghĩ: “Nếu mình không đi, ai sẽ đi?”. Sau thời gian huấn
luyện, bác được điều vào chiến trường Quảng Trị – nơi được mệnh danh là “túi
bom” khốc liệt nhất thời bấy giờ.
Bác kể, những ngày chiến đấu nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Có
những đêm hành quân trong mưa rừng xối xả, lương thực thiếu thốn, bom đạn
nổ dội cả đất trời. Đồng đội của bác, nhiều người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến
trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần nhắc đến, ánh mắt bác chùng xuống
nhưng vẫn ánh lên niềm tự hào.
“Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ đi. Vì đất nước mình cần.” – câu nói giản dị
ấy khiến tôi nghẹn lòng.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, bác trở về quê hương với một
vết thương còn để lại trên chân. Dù sức khỏe bị ảnh hưởng, bác vẫn tích cực
tham gia công tác Hội Cựu chiến binh tại địa phương, thường xuyên kể chuyện
truyền thống cho học sinh trong xã. Với bác, quá khứ không phải để khoe công
lao, mà để nhắc nhở thế hệ trẻ biết trân trọng hòa bình hôm nay.Nghe câu chuyện của bác Hòa, tôi hiểu rằng “thời hoa lửa” không chỉ là
những năm tháng bom đạn, mà còn là thời tuổi trẻ rực rỡ nhất – khi con người
sẵn sàng hy sinh vì độc lập dân tộc. Những con người như bác chính là minh
chứng sống cho lòng yêu nước và ý chí kiên cường của dân tộc Việt Nam.
Là sinh viên Trường Ngoại ngữ – Đại học Thái Nguyên, tôi càng ý thức rõ
trách nhiệm của mình: học tập tốt, rèn luyện tốt, sống có lý tưởng, có khát vọng
cống hiến. Bởi sự trưởng thành của thế hệ hôm nay chính là sự tiếp nối xứng
đáng nhất đối với những hy sinh của thế hệ đi trước.
“Câu chuyện thời hoa lửa” không khép lại trong quá khứ, mà vẫn đang
được thắp sáng qua từng hành động nhỏ của chúng tôi – những người trẻ trong
thời bình



