“Ký ức người lính sĩ quan thông tin”
“Ký ức người lính sĩ quan thông tin”
1. Người lính già và chiếc máy “PRC-25” nằm yên trong tủ gỗ
Ngôi nhà nhỏ nằm cuối con ngõ phủ đầy bóng tre. Mỗi buổi chiều, ông Bách – người sĩ quan thông tin năm xưa – lại mở cái tủ gỗ cũ, nơi ông cất giữ một chiếc máy PRC-25 đã mất sóng từ lâu. Ông lau nhẹ lớp bụi, chạm vào mặt kim loại lạnh ngắt như chạm vào một kỷ niệm mình không bao giờ quên.
– Cái máy này mà biết nói… chắc nó nói cả đời vẫn không hết chuyện… – ông khẽ cười.
Đối với người lính thông tin, máy vô tuyến không chỉ là vật dụng, mà còn là sự sống.
Mất sóng đồng nghĩa với mất liên lạc chỉ huy.
Mất liên lạc có thể là mất cả đơn vị.
Vì vậy, ký ức của ông Bách – người từng là trung úy thông tin – luôn đậm đặc âm thanh: tiếng lách cách của công tắc, tiếng “ẹt ẹt” của nhiễu sóng, tiếng gọi khẩn cấp vang lên trong bom đạn.
Và cả tiếng khóc của chính mình.
2. Ngày đầu vào chiến trường – “lính thông tin là phải chạy trước cả đại đội”
Ông Bách nhập ngũ năm 1971, lập tức được phân vào lực lượng thông tin hữu tuyến và vô tuyến.
Bước vào chiến trường Tây Nguyên, ông mới hiểu thế nào là nghề của mình.
Chiến sĩ thông tin không ẩn nấp phía sau.
Không ngồi trong hầm tránh pháo.
Mà phải chạy trước, chạy giữa, và có khi chạy sau cùng – để giữ cho mệnh lệnh luôn liền mạch.
Có hôm hành quân băng rừng hai ngày liền, đến chỗ trú thì chưa kịp đặt ba lô xuống, chỉ huy đã hô:
– Tổ thông tin đâu? Chạy dây! Lập trạm ngay!
Ông với đồng đội – thằng Tùng, thằng Định – lại lao đi.
Một người kéo dây hữu tuyến.
Một người dựng anten.
Một người vác máy PRC-25 nặng hơn 12 kg, đội mưa đội nắng, vừa chạy vừa canh chừng từng tiếng động.
Bom nổ thì nằm xuống.
Sóng nhiễu thì bật dậy.
Lúc nào cũng đeo tai nghe áp sát bộ đàm, chỉ sợ lỡ một thông báo quan trọng.
Có những đêm mưa tầm tã, sét đánh sáng cả rừng, dây điện thoại bị đứt liên tục. Cứ đứt là họ lại lội ra nối lại, dù nước ngập đến ngang ngực.
Tùng – thằng bạn thân nhất – hay nói:
– Nghề của mình, không hero thì cũng phải liều!
Bách bật cười:
– Liều mà sống được là may rồi mày ơi!
3. Trận đánh ở điểm cao 601 – “giữ liên lạc hay là chết”
Trận ác liệt nhất đời ông diễn ra ở điểm cao 601 – nơi pháo địch bắn như trút nước. Chiều hôm đó, trạm thông tin của đơn vị bị sập hầm do pháo 105 ly dội xuống. Máy móc hỏng, anten gãy, dây hữu tuyến bị đá sắc cứa đứt.
Chỉ huy hét lớn:
– Bằng mọi giá phải nối liên lạc với sở chỉ huy! Không là toàn tuyến bỏng tay đấy!
Nghe câu ấy, Bách và Tùng lao ra, mang theo cuộn dây mới.
Phía trước là cả một khoảng trống, nơi pháo đang xới nát mặt đất.
Nhưng lính thông tin không được quyền dừng lại.
Hai người nằm sát đất, bò từng mét một.
Mỗi lần đất dưới ngực rung lên vì pháo, cả hai lại chới với, đập vào nhau:
– Sống không mày?
– Sống! Bò tiếp!
Khi cách điểm nối chỉ còn hơn 20 mét, một quả pháo rơi gần làm đất đá văng tung tóe. Bách quay lại – Tùng bị mảnh pháo cắt trúng vai và cổ.
Máu thấm ướt áo.
Tùng nhìn Bách, nụ cười méo xệch:
– Mày… nối dây đi… đừng lo tao…
Bách vừa run vừa bật nắp hộp nối, tay dính đầy máu bạn.
Khi tín hiệu thông suốt trở lại, bộ đàm vang tiếng của sở chỉ huy:
– “Trạm 601 nghe rõ! Tăng hỏa lực yểm trợ!”
Bách hét lên như trút hết linh hồn:
– Có liên lạc rồi! Có liên lạc rồi anh em ơi!
Nhưng khi quay lại…
Tùng đã nằm bất động, mắt mở nhưng không còn nhìn thấy gì.
Bách ôm đầu bạn, tiếng pháo phía xa vẫn nổ liên hồi.
Ông áp tai nghe xuống, mà không nghe thấy gì nữa ngoài tiếng tim mình đập.
Từ giây phút đó, ông hiểu:
lính thông tin không phải là người truyền tin — mà là người giữ nhịp tim của cả chiến trường.
4. Hòa bình – và nỗi lặng im của người lính thông tin
Năm 1976, ông Bách phục viên, mang theo trên vai vết sẹo dài và trong lòng một khoảng trống không bao giờ lấp nổi.
Cái nghề thông tin đã ăn vào máu.
Nghe tiếng radio rè rè là giật mình.
Thấy dây điện thoại đứt là đau nhói.
Mỗi lần gọi điện thoại mà đầu dây bên kia im lặng quá lâu, ông lại bồn chồn như đang đứng giữa chiến trường chờ hiệu lệnh.
Vợ ông thường bảo:
– Chiến tranh hết rồi, ông đừng nhớ nữa…
Nhưng làm sao quên được?
Quên sao được tiếng Tùng cười trong mưa.
Quên sao được tiếng “ẹt…ẹt” khi bắt được sóng báo tin thắng trận.
Quên sao được cái ngày đứng giữa bãi pháo, vừa nối dây vừa run vì biết chỉ cần chậm vài phút thôi… hàng trăm người có thể không qua được.
Người lính thông tin – về đời thường – vẫn âm thầm như công việc của họ.
5. Trở lại chiến trường xưa – và cuộc gọi cuối cùng
Năm ông Bách 68 tuổi, đoàn cựu chiến binh tổ chức chuyến trở lại Tây Nguyên.
Đến điểm cao 601, ông đứng rất lâu.
Gió thổi ào ạt qua rừng cây mới mọc.
Không còn tiếng pháo, không còn tiếng gọi thất thanh của những năm tháng cũ.
Ông lấy trong ba lô ra chiếc tai nghe cũ, áp vào tai.
Tất nhiên không còn âm thanh nào.
Nhưng ông vẫn nghe được – trong im lặng của núi rừng – giọng Tùng vang lên:
“Nối dây đi mày… nhanh lên… tao không sao đâu…”
Đôi mắt già nhòa đi.
Ông đặt chiếc tai nghe xuống đất, khấn nhỏ:
– Đồng đội ơi… tín hiệu đã thông. Đất nước mình bình yên rồi…
Gió thổi qua, lá cây xào xạc như tiếng đáp lại.
Lần đầu tiên sau hơn 40 năm, ông cảm thấy nhẹ lòng.
6. Người lính thông tin – người giữ mạch sống
Chiều ấy, khi đoàn xe rời Tây Nguyên, ông Bách quay lại nhìn ngọn đồi mờ trong sương.
Ông biết mình đã đi qua một phần đời không ai có thể hiểu hết.
Người ta thường ca ngợi bộ binh, pháo thủ, đặc công…
Nhưng trong lòng ông, người lính thông tin vẫn là những người âm thầm nhất, dũng cảm nhất.
Họ không mang vinh quang ồn ào.
Họ chỉ mang theo chiếc máy nặng trĩu, một cuộn dây, một tâm thế sẵn sàng lao vào chỗ nguy hiểm nhất – để giữ cho một tiếng gọi không bị đứt, một mệnh lệnh không bị trễ.
Và đôi khi…
để giữ cho sinh mạng của cả đơn vị.
Ông mỉm cười, vuốt nhẹ máy PRC-25 trong tay:
– Ngày ấy, mình là mắt, là tai, là giọng nói của chiến trường.
Bây giờ già rồi… nhưng ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn.
Tháng năm trôi qua.
Nhưng người lính thông tin – cũng như tín hiệu vô tuyến vang lên qua bão đạn – không bao giờ bị lãng quên.


