Cựu chiến binh

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TÀY NƠI BIÊN CƯƠNG

Từ chàng trai người Tày ở Quảng Hạ lên đường nhập ngũ tháng 8/1983 đến người lính trưởng thành trong những năm tháng làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc nơi biên giới phía Bắc, Cựu chiến binh Hoàng Thế Xuân mang trong mình ký ức của một thế hệ đã gửi tuổi trẻ cho đất nước. Trở về quê hương năm 1987, ông tiếp tục cống hiến bằng lao động, trách nhiệm và sự gương mẫu, góp phần xây dựng quê hương. Hơn bốn thập kỷ trôi qua, những kỷ niệm của người lính năm xưa vẫn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với Tổ quốc.

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quảng Nguyên (Đoàn xã Quảng Nguyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TÀY NƠI BIÊN CƯƠNG

TẬP 2

NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN NƠI BIÊN GIỚI

20260812_170247.jpg

Ảnh chân dung: Cựu chiến binh Hoàng Thế Xuân.

20260812_170323.jpg20260812_170358.jpg20260812_170644.jpg

Hình ảnh ông trong đời sống hiện tại, giữa không gian mộc mạc của gia đình.

Trong câu chuyện của những người lính từng đi qua chiến tranh, có những ký ức không dễ gọi tên. Đó có thể là một buổi hành quân, một lần trực chiến, một đêm thao thức giữa núi rừng, hay đơn giản chỉ là hình ảnh những người đồng đội cùng chia nhau từng phần lương thực, cùng động viên nhau vượt qua những ngày tháng gian khó.

Với Hoàng Thế Xuân, quãng thời gian từ tháng 8 năm 1983 đến ngày 31/5/1987 là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ nhưng cũng là những năm tháng thử thách nhất của cuộc đời. Trong màu áo lính, ông cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ được giao, giữ vững tinh thần cảnh giác và sẵn sàng trước những yêu cầu của nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.

Người lính trưởng thành không chỉ từ thao trường. Người lính còn trưởng thành từ tình đồng chí, đồng đội; từ những lúc khó khăn phải dựa vào nhau mà sống, mà hoàn thành nhiệm vụ. Chính trong môi trường ấy, những thanh niên tuổi đôi mươi dần hiểu rằng phía sau mỗi người lính là quê hương, gia đình và hàng triệu người dân đang mong một cuộc sống bình yên.

Gần bốn năm quân ngũ đã để lại trong ông những dấu ấn sâu đậm. Đó không chỉ là những kỷ niệm của riêng một người mà còn là một lát cắt của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong những năm tháng đất nước phải tiếp tục bảo vệ chủ quyền, biên giới và cuộc sống bình yên của Nhân dân.

Ngày hôm nay, khi kể lại câu chuyện cho đoàn viên, thanh niên, ông không nói về mình như một người hùng. Ông kể bằng sự bình dị của một người lính đã đi qua những năm tháng khó khăn. Chính sự bình dị ấy khiến câu chuyện trở nên gần gũi: chiến tranh không phải là những trang sách xa xôi, mà là những năm tháng tuổi trẻ của những con người bằng xương bằng thịt – những người đã chấp nhận gian khổ để đất nước có ngày bình yên.

Đoàn viên nghe kể chuyện.png

Đoàn viên thanh niên ngồi quây quần bên ông Hoàng Thế Xuân, chăm chú lắng nghe ông kể chuyện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn