Bài viết

Ký ức người lính tình nguyện và nghĩa tình sắt son Việt – Lào

Bắc Ninh24/06/2026Đỗ Ngọc Mai (Tiên Lục)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, đất nước ta đã hoàn toàn hòa bình, độc lập. Thế nhưng, những trang sử hào hùng của dân tộc được viết nên bởi xương máu và tuổi trẻ của thế hệ cha anh thì sẽ mãi mãi không bao giờ phai mờ. Trong một buổi sinh hoạt truyền thống và tìm hiểu về lịch sử quê hương của Chi đoàn, tôi đã may mắn được biết đến và tìm hiểu về câu chuyện của bác Mai Ngọc Sáu – một người con của mảnh đất Bắc Giang, người cựu chiến binh đã từng đi qua những năm tháng bom đạn ác liệt trên nước bạn Lào. Đối với tôi, những lời kể và ký ức của bác không chỉ là một câu chuyện lịch sử, mà còn là tình cảm thiêng liêng, là biểu tượng đẹp đẽ của tình đoàn kết hữu nghị giữa hai nước Việt - Lào anh em.

Sinh năm 1951, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 19 tuổi, chàng thanh niên trẻ Mai Ngọc Sáu đã tạm gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ tại Trung đoàn 568, tiểu đoàn 470 (huyện Lục Nam). Đến tháng 1 năm 1971, bác chính thức tham gia chiến dịch tại nước bạn Lào. Trong cuộc đời binh nghiệp của mình, bác đã trải qua tổng số 35 trận chiến đấu lớn nhỏ, trong đó có tới 32 trận tại nước bạn Lào. Mỗi một trận chiến đi qua đều để lại trong lòng người lính trẻ ngày ấy những kỷ niệm không thể nào quên về tình quân dân và tình đồng đội.

Nghe bác kể lại, tôi mới thấu hiểu hết những gian khổ của một thời hoa lửa: “Đường đi lúc đó gian nguy, hiểm trở lắm cháu ạ, đơn vị phải lội suối, băng rừng. Đoàn hành quân có khi phải trèo qua những hẻm núi dựng đứng đến nỗi gót chân người này chạm mặt người đi sau”. Dù khó khăn, gian khổ và hiểm nguy luôn cận kề, nhưng bác và các đồng đội không một ai than phiền. Tất cả đều nêu cao tinh thần “giúp bạn là tự giúp mình”, không ai bảo ai cứ thế một lòng quyết tâm tiến về phía trước.

Bác Sáu bùi ngùi nhớ lại những trận chiến khốc liệt, nhiều lúc bất ngờ bị địch phát hiện, máy bay ném bom dữ dội vào khu căn cứ, đơn vị vừa phải chọi trả quyết liệt, vừa nhanh chóng rút vào rừng. Có những khi bị địch mai phục, trung đội cùng với bộ binh đã chiến đấu vô cùng kiên cường. Trong một trận chiến cam go như thế, đồng đội của bác đã có 4 người anh dũng hy sinh, còn bản thân bác cũng bị thương nặng do trúng đạn của kẻ thù. Những vết thương trên da thịt ấy là minh chứng cho một thời kỳ gian lao nhưng đầy kiêu hãnh.

Bên cạnh những trận đánh ác liệt, điều khiến tôi vô cùng xúc động khi tìm hiểu về hành trình của bác chính là nghĩa tình ấm áp giữa quân đội Việt Nam và nhân dân Lào. Ngoài thời gian chiến đấu, bác cùng đơn vị thường xuyên vào các bản làm công tác dân vận. Dù ban đầu còn gặp bất đồng về ngôn ngữ, nhưng người dân Lào vô cùng tốt bụng và sống tình cảm. Mỗi lần bộ đội Việt Nam vào bản làng giao lưu, khám chữa bệnh, bà con lại quý mến mang tặng những lon gạo, xôi nếp… Nhân dân Lào còn giúp đỡ quân đội ta bắt giữ bọn phản động kịp thời.

Nghẹn ngào nhớ lại, bác Sáu chia sẻ: “Hình ảnh làm bác nhớ mãi chính là lúc các bác, các cô, các chị trong bản khi nghe tin quân ta có chiến sĩ bị bệnh sốt rét liền rủ nhau vào tận rừng sâu hái lá thuốc, đem xay nhuyễn ra lấy nước cho uống. Những vị thuốc địa phương đó có công dụng tuyệt vời, giúp anh em mau khỏi bệnh. Tình cảm giữa quân với dân ấm áp, chan chứa tình thân. Họ như những người mẹ, người chị thân thương trong cùng một nhà vậy”.

Sau những năm tháng cống hiến trên đất bạn Lào, đến tháng 12 năm 1974, bác trở về Diêm Bình Võ địch chốt cánh cửa thép Kon Tum tại địa bàn chốt 601A, tiếp tục chiến đấu và vinh dự tham gia vào chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Đến tháng 10 năm 1976, khi đất nước đã hoàn toàn thanh bình, bác xuất ngũ về phục viên. Trở về cuộc sống đời thường, bác tiếp tục giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", xây dựng gia đình và được địa phương vô cùng tín nhiệm bầu làm Đảng ủy viên, Ban chấp hành huyện đoàn, Bí thư đoàn xã Phồn Xương; rồi liên tục giữ chức vụ Bí thư chi bộ, Trưởng thôn suốt từ năm 1982 đến năm 2015. Ở cương vị nào bác cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Không chỉ vậy, bác còn nuôi dạy ba người con trưởng thành, học giỏi, đều là cán bộ công chức, viên chức của huyện. Gia đình bác nhiều năm liền đạt danh hiệu gia đình văn hóa tiêu biểu. Với những cống hiến to lớn ấy, bác đã vinh dự được tặng thưởng Huân chương Sa La Lột hạng Nhất của nước bạn Lào, Huân chương giải phóng hạng Ba và Huy chương chống Mỹ cứu nước hạng Nhất.

Tìm hiểu về cuộc đời và những trận chiến của bác Mai Ngọc Sáu, trong lòng một đoàn viên trẻ như tôi trào dâng rất nhiều cảm xúc. Tôi hiểu rằng, cuộc sống bình yên, hạnh phúc mà thế hệ trẻ chúng tôi đang được thụ hưởng hôm nay không phải tự nhiên mà có, mà nó được đánh đổi bằng máu xương, bằng tuổi trẻ và sự hy sinh thầm lặng của biết bao thế hệ cha anh đi trước.

Câu chuyện về bác Mai Ngọc Sáu sẽ mãi là một bài học vô cùng quý giá đối với tôi và toàn thể các bạn đoàn viên, thanh niên, học sinh. Đó là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về tinh thần quốc tế cao cả, kiên cường và lòng biết ơn sâu sắc trước công lao của thế hệ đi trước. Là những người trẻ - thế hệ kế cận, chúng tôi tự hứa sẽ luôn ghi nhớ, trân trọng và giữ gìn truyền thống cách mạng vẻ vang của dân tộc. Nhiệm vụ của thế hệ trẻ hôm nay là phải ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, tích cực dấn thân vào các hoạt động có ích cho cộng đồng, quyết tâm xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp để xứng đáng với những gì mà thế hệ cha ông đã hy sinh, đổi bằng cả cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn