KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRẬN ĐỒNG LỘC
Mỗi thế hệ có một định nghĩa riêng về thanh xuân. Với thế hệ trẻ hôm nay, thanh xuân là giảng đường, là những ước mơ hoài bão tuổi 20. Nhưng với thế hệ của bác Nguyễn Văn Thành (76 tuổi, cựu chiến binh, nhân chứng trực tiếp tham gia chiến đấu tại tọa độ lửa Đồng Lộc năm 1968), thanh xuân của bác và các đồng đội lại là tiếng bom gầm, là bụi trường sơn và là lời thề “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Trở về sau cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên ngực áo của người cựu chiến binh già đã lấp lánh những tấm Huân chương, nhưng vết thương sâu sắc nhất có lẽ nằm ở ký ức. Bác Thành kể, năm 1968, khi mới vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, bác đã viết đơn tình nguyện bằng máu để lên đường nhập ngũ, thanh niên thời đó ai cũng một lòng hướng về miền Nam ruột thịt.
Đơn vị của bác được giao nhiệm vụ bảo vệ và san lấp hố bom tại ngã ba Đồng Lộc – mạch máu giao thông huyết mạch bị địch đánh phá điên cuồng.
“Bầu trời Đồng Lộc những ngày ấy không có màu xanh, chỉ có màu xám của khói bom và màu đỏ của đất bị cày xới. Địch đánh ngày, ta sửa đường đêm. Bom vừa nổ xong, khói chưa kịp tan là anh em chiến sĩ và các o thanh niên xung phong đã lao ra mặt đường để thông xe cho đoàn tàu, đoàn xe tiến vào Nam”, bác Thành bồi hồi nhớ lại.
Khi được hỏi về ký ức sâu đậm nhất, đôi mắt người lính già chợt nhòe đi. Bác nhớ về trận bom định mệnh ngày 24/7/1968, trận bom đã cướp đi sinh mạng của 10 cô gái thanh niên xung phong Ngã ba Đồng Lộc.
Bác kể, các o còn trẻ lắm, hồn nhiên và yêu đời. Giữa tiếng bom đạn nổ rát bên tai, họ vẫn cười, vẫn hát cho nhau nghe. Khúc tráng ca của 10 cô gái Đồng Lộc đã trở thành biểu tượng bất tử của “thời hoa lửa”, một minh chứng hùng hồn cho tinh thần kiên cường, bất khuất của tuổi trẻ Việt Nam.
Chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên da thịt người lính năm xưa mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng bác Thành vẫn cảm thấy mình may mắn vì đã được sống, được cống hiến và được nhìn thấy đất nước hòa bình, phát triển như ngày hôm nay.
Nhìn các bạn đoàn viên, thanh niên đến thăm, bác cười hiền hậu và nhắn nhủ:
“Bác chỉ mong các cháu hôm nay, sống trong hòa bình, hãy trân trọng từng phút giây mình có. Hãy học tập, lao động và cống hiến hết mình, bởi thanh xuân của các cháu chính là tương lai của đất nước.”
Tuổi trẻ hôm nay xin nghiêng mình tri ân những người con đã hiến dâng cả tuổi trẻ cho độc lập dân tộc. Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Thành và biết bao nhân chứng lịch sử khác sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm lòng yêu nước, là hành trang tinh thần vô giá để thế hệ trẻ vững bước tiếp nối truyền thống cha anh!



