Bài viết

Ký ức người lính trẻ

Thái Nguyên22/04/2026Tô Ngọc Hùng (Chi đoàn An Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày tháng ấy đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tôi vẫn nghe rõ tiếng gió rít qua rừng, tiếng bước chân hành quân dồn dập, và cả tiếng cười trong trẻo của những chàng trai tuổi mười tám, đôi mươi. Chúng tôi – những người lính trẻ – đã đi qua một thời như thế. Tôi nhập ngũ khi vừa rời ghế nhà trường. Chiếc ba lô còn thơm mùi vải mới, trong đó là vài bộ quần áo, cuốn sổ nhỏ và lá thư mẹ dặn dò. Ngày lên đường, mẹ không khóc, nhưng đôi mắt bà đỏ hoe. Tôi khi ấy chỉ nghĩ đơn giản: đi rồi sẽ về, nhanh thôi. Nhưng chiến tranh đâu phải là một chuyến đi ngắn. Những ngày đầu ở đơn vị, mọi thứ đều lạ lẫm. Rừng sâu, đường dốc, những bữa cơm vội vàng giữa tiếng bom xa. Chúng tôi tập làm quen với gian khổ: ngủ võng, ăn lương khô, hành quân trong đêm để tránh máy bay. Nhưng chính trong những khó khăn ấy, tình đồng đội lại lớn lên nhanh chóng. Chúng tôi gọi nhau bằng những cái tên thân thuộc, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô, và cả những câu chuyện về quê nhà. Tôi nhớ nhất là đêm hành quân qua con suối cạn. Trăng mờ, nước lạnh buốt. Một người bạn cùng tiểu đội – Hùng – trượt chân ngã, cả người ướt sũng. Chúng tôi dừng lại, vừa giúp bạn lau khô, vừa trêu đùa để xua đi cái lạnh. Hùng cười, hàm răng trắng nổi bật trong bóng tối: “Mai kia hòa bình, tao sẽ kể lại chuyện này cho tụi nhỏ nghe.” Lúc đó, chúng tôi đều cười, tin rằng ngày ấy sẽ đến. Nhưng chiến tranh không chỉ có tiếng cười. Một buổi chiều, khi đơn vị đang làm nhiệm vụ, tiếng bom bất ngờ dội xuống. Đất trời rung chuyển, khói bụi mù mịt. Khi mọi thứ lắng lại, chúng tôi nhận ra Hùng không còn nữa. Cậu nằm lại nơi triền đồi, gương mặt vẫn như đang ngủ. Tôi đứng lặng rất lâu, lần đầu tiên hiểu rõ thế nào là mất mát. Từ ngày đó, tôi không còn là cậu lính mới vô tư nữa. Chiến tranh dạy chúng tôi lớn lên nhanh hơn tuổi. Nhưng cũng chính nó khiến chúng tôi biết trân trọng từng khoảnh khắc sống, từng ánh bình minh, từng lá thư từ quê gửi tới. Rồi chiến tranh kết thúc. Chúng tôi trở về, mỗi người một con đường. Tôi mang theo những vết sẹo, cả trên cơ thể lẫn trong ký ức. Nhưng sâu thẳm trong tim, vẫn là hình ảnh của những người bạn năm xưa – những chàng lính trẻ đã sống, đã cười, và có người đã mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Bây giờ, khi đã đi qua gần hết cuộc đời, tôi vẫn giữ cuốn sổ nhỏ ngày nào. Trong đó có tên của những người bạn, có vài dòng viết vội giữa rừng. Mỗi lần giở ra, ký ức lại ùa về – không chỉ là đau thương, mà còn là niềm tự hào. Vì chúng tôi đã từng là những người lính trẻ. Và tuổi trẻ của chúng tôi, dù khắc nghiệt, vẫn đẹp theo một cách không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn