Ký ức người lính từ chiến trường đến hòa bình
Ký ức người lính từ chiến trường đến hòa bình
Khi cánh chim bồ câu trắng chao liệng trên bầu trời xanh thẳm, mang theo những tia nắng ban mai chiếu rọi khắp xóm làng, đó cũng là lúc chúng ta cảm nhận trọn vẹn nhất sự bình yên và tự do. Nhưng bạn có biết, để có được những nụ cười trẻ thơ và tiếng cười vang vọng trong yên bình ngày hôm nay, cha ông ta đã phải đi qua những năm tháng bom đạn như thế nào? Câu chuyện của Bác Phương sẽ đưa chúng ta về với những ngày tháng chiến tranh đầy bom đạn.
Ông cha ta bằng sự dũng cảm kiên cường đã viết lên cho lịch sử dân tộc một trang sử vàng bằng máu, nước mắt và ý chí sắt đá. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Trung quê Bác,hang vạn người con ưu tú đã gác lại bút nghiên, rời xa quê nhà để bước vào cuộc chiến trường vĩ đại.Bác Thái Thị Phương chính là một trong những chiến sĩ quả cảm của thế hệ vàng ấy. Chúng ta cùng bác Phương trở về thời thanh xuân rực rở quả cảm với sự nhiệt huyết của một thanh niên xung phong.
Giọng nghẹn ngào, ánh mắt xúc động, Bác đã kể lại câu chuyện ấy một cách giản dị chân thực nhưng tràn đày sự xúc động,bác Phương sẽ đưa mọi người trở về với những năm tháng làm nhiệm vụ ở cầu Phương Tích, cầu Hoàng Mai, cầu Bùng,…Bác tham gia kháng chiến từ khi còn rất trẻ, khi đó mọi thứ đều thiếu thốn ăn không đủ, ngủ thiếu giấc, tuy vất vả là vậy nhưng long quyết tâm cao của các cán bộ chiến sỹ vẫn luôn đặt lên hang đầu.
Khi chúng em hỏi bác về những ngày tháng khó khăn nhất thì Bác nhớ lại xúc động kể:”Những ngày tháng ở chiến trường thật khắc nghiệt, Bác thông cầu, thông phà , thông đường để các chiên sỹ dễ dàng vẩn chuyển lương thực, vũ khí, đạn dược cho tuyền tuyến. Đó có lẽ là những ngày tháng đáng nhớ nhất của cuộc đời Bác. Tuy vất vả, nguy hiểm là thế nhưng Bác cảm thấy rất vui vì đã góp một phần sức của mình cho Tổ Quốc”.
DẤU ẤN LỊCH SỬ
“Cầu Phương Tích (xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, Nghệ An) là tọa độ lửa trọng điểm trong chiến tranh chống Mỹ. Không quân Mỹ đã oanh kích ác liệt khu vực này nhằm cắt đứt tuyến chi viện, dẫn đến nhiều sự kiện lịch sử bi tráng và tấm gương hy sinh anh dũng.”
“Trong kháng chiến chống Mỹ, khu vực cầu Hoàng Mai (thuộc thị xã Hoàng Mai ngày nay) là một "yết hầu" giao thông trọng yếu trên tuyến Quốc lộ 1A và đường sắt Bắc - Nam. Vị trí này đã hứng chịu vô vàn trận bom ác liệt từ máy bay địch nhằm cắt đứt mạch máu chi viện cho chiến trường miền Nam.”
Có lẽ đối với một người chiến sĩ việc sống sót đã là một điều may mắn nhất.Khi ra đi Bác còn rất trẻ với tâm hồn thiếu nữ đầy sự ngây ngô nhưng lại không dấu được sự yêu nước quả cảm từ tận đáy long của Bác. Đó không chỉ là niềm hạnh phúc của Bác, của gia đình , mà là sự hồi sinh diệu kì của một người lính Bộ đội Cụ Hồ sau những năm tháng kiên cường.
Khi những lời kể chuyện cuối của bác dừng lại , mang đầy dư âm của ký ước thời bom đạn . Nó như mang đến một lời nhắc nhẹ nhàng gửi đến thế hệ trẻ trong thời bình của chúng ta bây giờ . Hòa bình không ự nhiên mà có sẵn ở đó chính là sự chiến đấu kiên cường , tinh thần bất khuất , trái tim yêu nước nồng nàn của cha ông ta. Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống, hãy trân trọng từng phút giây tự do hôm nay để viết tiếp những trang sử hòa bình, tươi đẹp cho đất nước,quê hương.
Mãi là ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước của thế hệ tương lai chính là tinh thần yêu nước, ý chí bất khuất và lòng quả cảm của thế hệ cha anh – những giá trị trường tồn bất chấp lớp bụi thời gian của chiến tranh."



