Cựu chiến binh

Ký ức người lính từ chiến trường đến hòa bình (1)

Dù thời gian có trôi qua bao phủ lên mọi thứ xung quanh ,nhưng những dấu tích của lịch sử thì không có gì xóa nhòa được.Chiến tranh đã đi qua , tiếng nổ tiếng bom là những dẫu ấn cũ trong quá khứ.

Nghệ An01/07/2026Thái Khắc Phú (Đoàn xã Văn Hiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống cả dân tộc ta đã viết nên một trang sử vàng chói lọi bằng máu, nước mắt và ý chí sắt đá. Nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của miền Nam ruột thịt, hàng vạn người con ưu tú đã gác lại bút nghiên, rời xa quê nhà để bước vào cuộc trường chinh vĩ đại. Bác Nguyễn Bá Lĩnh chính là một trong những người chiến sĩ quả cảm của thế hệ vàng ấy. Ngược dòng thời gian trở về với những năm tháng bom cày đạn xới, câu chuyện của bác Lĩnh sẽ đưa chúng ta chứng kiến một thời thanh xuân rực lửa và tinh thần thép của người lính.

Bác đã kể lại câu chuyện ấy một cách giản dị chân thực nhưng tràn đầy sự xúc động ,bác Lĩnh đưa mọi người trở về với những năm tháng hành quân giữa chiến trường Quảng Trị ác liệt. Bác tham gia kháng chiến từ 1971-1981 ,khi đó mọi sự đều thiếu thốn thiếu ăn , thiếu ngủ , thiếu mặc vất vả nhưng lòng quyết tâm cao của các cán bộ chiến sỹ vẫn luôn đặt lên hàng đầu.

Khi đoàn Thanh Niên hỏi bác về những ngày khó khăn nhất thì Bác nhớ lại rằng trong đơn vị các chiến sỹ chịu đựng những cơn mưa bão đạn ,mưa lũ ngập úng không chỉ làm sụt lở hầm hào khiến việc vẩn chuyển vũ khí trở nên khó khăn.Nhưng những khó khăn ấy là nòng cốt tiền đề kết nối , tiếp thêm sức mạnh cho sự đoàn kết trong trái tim mỗi chiến sỹ

Bác xúc động kể: “Bác có rất nhiều kỉ niệm đẹp với đồng đội , bác cứu rất nhiều thương binh ,làm công tác liệt sĩ .Và cũng nhờ những chiến sỹ đã cứu giúp ông khi chiến đấu đạn trúng vào chân”.Qua lời kể ấy chúng tả có thể thấy rằng chính tinh thần đồng đội đã giúp họ vượt qua mọi khó khăn, gian khổ .

DẤU ẤN LỊCH SỬ

“Sau 81 ngày đêm bảo vệ thành từ 28/6-16/9/1972 thành Quảng Trị được giải phóng , sau đó bác tham gia chiến đấu ở sông Thạch Hãn và Tỉnh Thừa Thiên bảo vễ những chốt mà lực lượng đã giải phóng được.Đồng thời ngày 29/03/1975 đi chiến dịch giải phóng Đà Nẵng “

“Tiếp theo là ngày 31/03/1975 giải phóng thị xã Quy Nhơn , vào chiến trường miền Đông tham gia đánh khu vực căn cứ nước trong của tỉnh Long Khánh( Đồng Nai) chiến đấu rất ác liệt. Ngày 26-28/4/1975 căn cứ nước trong giải phóng hoàn toàn tạo tiền đề cho căn cứ tiến vào Sài Gòn giải phóng miền Nam”

Đối với bác, món quà lớn nhất mà cuộc đời ban tặng chính là sự may mắn được sống sót để trở về với quê hương- mảnh đất chôn nhau cắt rốn , được ngắm nhìn xóm làng yên bình. Đó không chỉ là niềm hạnh phúc cá nhân, mà là sự hồi sinh diệu kỳ của một người lính Bộ đội Cụ Hồ sau những năm tháng kiên cường."

Khi những lời kể chuyện cuối của bác dừng lại , mang đầy dư âm của ký ước thời bom đạn . Nó như mang đến một lời nhắc nhẹ nhàng gửi đến thế hệ trẻ trong thời bình của chúng ta bây giờ . Hòa bình không ự nhiên mà có sẵn ở đó chính là sự chiến đấu kiên cường , tinh thần bất khuất , trái tim yêu nước nồng nàn của cha ông ta. Hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống, hãy trân trọng từng phút giây tự do hôm nay để viết tiếp những trang sử hòa bình, tươi đẹp cho đất nước,quê hương.

Mãi là ngọn hải đăng soi sáng con đường phía trước của thế hệ tương lai chính là tinh thần yêu nước, ý chí bất khuất và lòng quả cảm của thế hệ cha anh – những giá trị trường tồn bất chấp lớp bụi thời gian của chiến tranh."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức người lính từ chiến trường đến hòa bình (1) | Câu chuyện thời hoa lửa