KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH VỊ XUYÊN
Người lính Trung đoàn 149, Sư đoàn 356, Đoàn 235, đơn vị trực tiếp làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc, tại mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang, nơi được mệnh danh là “lò vôi thế kỷ”, nơi từng tấc đất thấm đẫm máu xương của biết bao cán bộ, chiến sĩ.
Nguyễn Văn Thỉnh sinh năm 1963, lớn lên ở thôn Ken 3, xã Chiềng Ken – một vùng quê còn nhiều gian khó nhưng giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn với nương rẫy, suối khe và những câu chuyện về các anh bộ đội trở về sau chiến tranh, mang trên mình thương tích nhưng ánh mắt vẫn sáng niềm tin vào Tổ quốc. Chính những câu chuyện ấy đã gieo trong lòng chàng trai trẻ Nguyễn Văn Thỉnh khát vọng được khoác lên mình màu áo lính, được đứng trong hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Tháng 2 năm 1984, khi vừa tròn 21 tuổi, Nguyễn Văn Thỉnh lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Trung đoàn 149, Sư đoàn 356, Đoàn 235, đơn vị trực tiếp làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc, tại mặt trận Vị Xuyên – Hà Giang, nơi được mệnh danh là “lò vôi thế kỷ”, nơi từng tấc đất thấm đẫm máu xương của biết bao cán bộ, chiến sĩ.
Những ngày đầu ở chiến trường Vị Xuyên là chuỗi ngày thử thách khắc nghiệt. Núi đá tai mèo sắc nhọn, rừng già um tùm, sương mù dày đặc, mùa đông giá rét thấu xương, mùa mưa thì lầy lội, trơn trượt. Kẻ thù luôn rình rập, pháo kích ngày đêm, tiếng đạn nổ dội vào vách núi như không bao giờ dứt. Trong hoàn cảnh ấy, người lính trẻ Nguyễn Văn Thỉnh cùng đồng đội vừa chiến đấu, vừa bám trụ, giữ từng cao điểm, từng đường hào, từng mét chiến hào nơi biên cương Tổ quốc.
Ông kể lại rằng, có những đêm cả đơn vị phải nằm im trong hầm đá, nhường từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Có lúc đói, lúc rét, nhưng không ai lùi bước. Tình đồng chí, đồng đội đã trở thành điểm tựa tinh thần lớn lao. Giữa mưa bom, bão đạn, những cái nắm tay siết chặt, những lời động viên ngắn gọn mà ấm áp đã giúp họ đứng vững trước hiểm nguy, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc.
Trong một trận chiến ác liệt tại mặt trận Vị Xuyên, Nguyễn Văn Thỉnh bị thương nặng. Mảnh đạn găm vào cơ thể, để lại di chứng suốt đời. Ông trở thành thương binh mất sức lao động 3/4. Đó là nỗi đau thể xác, nhưng cũng là minh chứng cho tinh thần chiến đấu kiên cường, cho sự hy sinh thầm lặng của người lính trẻ năm nào. Dù bị thương, ông vẫn luôn day dứt khi phải rời đơn vị, rời những đồng đội còn đang bám trụ nơi tuyến lửa.
Năm 1986, Nguyễn Văn Thỉnh xuất ngũ trở về địa phương. Rời quân ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ, mang trong mình thương tật chiến tranh, cuộc sống phía trước không ít khó khăn. Nhưng với phẩm chất của “Bộ đội Cụ Hồ”, ông không đầu hàng số phận. Trở về thôn Ken 3, xã Chiềng Ken, ông tích cực lao động sản xuất, tham gia các phong trào của địa phương, gương mẫu trong sinh hoạt cộng đồng, giáo dục con cháu sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.
Hôm nay, khi chiến tranh đã lùi xa, những vết thương trên cơ thể CCB Nguyễn Văn Thỉnh vẫn còn đó, trái gió trở trời lại nhức nhối. Nhưng trong ánh mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào của người lính từng đứng nơi đầu sóng ngọn gió. Thời hoa lửa đã qua, song ký ức về Vị Xuyên, về đồng đội, về những năm tháng không tiếc máu xương vì Tổ quốc vẫn mãi là phần không thể quên trong cuộc đời ông.
Câu chuyện của CCB Nguyễn Văn Thỉnh không chỉ là ký ức riêng của một người lính, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay và mai sau về giá trị của hòa bình, về sự hy sinh cao cả của những con người bình dị đã viết nên lịch sử bằng chính tuổi xuân và máu xương của mình.


