Cựu chiến binh

Ký Ức Người Nữ Quân Y

Ngược dòng thời gian về những năm 1966, 1967, khi bầu trời Quảng Trị không một phút bình yên bởi tiếng gầm rú của phản lực và mùi thuốc súng nồng nặc đến nghẹt thở. Cô thiếu nữ Lê Thị Nữ khi ấy đã xếp lại những ước mơ riêng tư, khoác lên mình màu áo xanh người lính quân y.

Quảng Trị26/03/2026Nguyễn Ngọc Bảo An Lớp 5A4, trường Tiểu học số 2 Ba Đồn (Phường Ba Đồn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa nhịp sống bình yên của khu phố 4, phường Ba Đồn, tỉnh Quảng Trị có một ngôi nhà nhỏ mà thời gian dường như ngưng đọng sau cánh cửa. Ở đó, bà Lê Thị Nữ - người con gái của vùng đất Quảng Ninh ngày nào - đang lặng lẽ giữ lửa cho những ký ức không bao giờ tắt.

Ở tuổi 78, mái đầu bà đã bạc trắng như sương mây, nhưng đôi mắt ấy vẫn tinh anh một cách lạ thường, như thể chúng đã từng nhìn thấu qua màn đêm của những năm tháng khói lửa. Ngược dòng thời gian về những năm 1966, 1967, khi bầu trời Quảng Trị không một phút bình yên bởi tiếng gầm rú của phản lực và mùi thuốc súng nồng nặc đến nghẹt thở. Cô thiếu nữ Lê Thị Nữ khi ấy đã xếp lại những ước mơ riêng tư, khoác lên mình màu áo xanh người lính quân y. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, bà cùng đồng đội đã kiến tạo nên những kỳ tích: Những "bệnh viện" nằm sâu trong lòng đất. Bà kể, ám ảnh nhất là những đêm mưa rừng tầm tã. Dưới ánh đèn dầu tù mù trong căn hầm ẩm thấp, thương binh từ mặt trận Đường 9 - Nam Lào chuyển về dồn dập. Trong không gian chật chội ấy, hơi thở của sự sống và cái chết đan xen. "Hồi đó, chúng tôi không có khái niệm về bản thân," bà nghẹn ngào. "Chỉ cần nghe tiếng tim đồng đội còn đập, dù chỉ là một nhịp yếu ớt, chúng tôi cũng sẽ chạy đua với tử thần đến hơi thở cuối cùng." Bằng đôi bàn tay mảnh dẻ nhưng can trường, bà đã băng bó không biết bao nhiêu vết thương còn vương mùi máu và đất cát chiến trường. Những cơn sốt rét rừng làm người run cầm cập, cái đói thắt ruột, hay tiếng bom nổ rung chuyển hầm hào cũng không làm đôi tay ấy run rẩy. Bà và đồng đội đã dệt nên huyền thoại từ chính những vết thương chưa kịp thay băng của người lính.

Hòa bình lập lại, người nữ quân y trở về với đời thường. Hành trang bà mang theo không chỉ là chiếc ba lô sờn cũ với những tấm Huân chương cao quý, mà còn là những mảnh đạn vẫn âm thầm nằm lại trong cơ thể. Mỗi khi "trái gió trở trời", những vết thương cũ lại lên tiếng như những "nhân chứng sống" nhắc nhớ về một thời oanh liệt. Bà không than vãn, bởi với bà, được sống để thấy quê hương xanh lại đã là một đặc ân lớn lao mà nhiều đồng đội của bà đã không có được.

Giờ đây, dù đã ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, tinh thần của "người lính bộ đội Cụ Hồ" và cái tâm của người thầy thuốc trong bà vẫn chưa một ngày ngơi nghỉ. Bà sống gương mẫu, miệt mài viết tiếp khúc quân hành giữa đời thường bằng sự sẻ chia và lòng nhân ái.Bà Lê Thị Nữ không

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn