Cựu chiến binh

KÝ ỨC NGƯỜI TRỞ VỀ

Lào Cai18/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những người trở về từ chiến trường với ba lô trên vai, nhưng trong hành trang còn mang theo cả một quãng đời không thể nào quên. Với CCB Vũ Ngọc Tuynh, những năm tháng trong quân ngũ đã trở thành một phần ký ức sâu đậm của cuộc đời.

Ngày ấy, tuổi còn trẻ, ông cùng những người đồng đội lên đường với hành trang giản dị. Cuộc sống nơi quân ngũ thiếu thốn đủ bề, nhưng những người lính trẻ luôn tìm được niềm vui từ những điều rất nhỏ: một bữa cơm đông đủ anh em, một lá thư từ quê nhà, hay những phút nghỉ ngơi hiếm hoi sau một ngày hành quân.

Giữa những ngày tháng gian khổ, tình đồng đội là điều khiến người lính cảm thấy ấm lòng nhất. Người có thêm gói lương khô thì chia cho người bên cạnh; ai mệt, người khỏe giúp mang thêm đồ; khi có người nhớ nhà, những câu chuyện quê hương lại được kể cho nhau nghe. Không cần những lời nói lớn lao, sự sẻ chia trong những hoàn cảnh khó khăn đã gắn những người lính lại với nhau.

Có những đêm hành quân trong im lặng, con đường phía trước chỉ được soi bằng ánh sáng yếu ớt. Ai cũng mệt, nhưng không ai bỏ lại phía sau. Mỗi người tự nhắc mình cố gắng thêm một chút, bước thêm một bước, bởi phía trước là nhiệm vụ và bên cạnh mình là đồng đội.

Trong chiến đấu, người lính cũng có những phút giây rất đời thường. Đó là khi tranh thủ giặt bộ quần áo đã lấm đầy bụi đất, là lúc ngồi bên nhau kể chuyện gia đình, là những bữa cơm vội vàng giữa những ngày căng thẳng. Chính những khoảnh khắc bình dị ấy sau này lại trở thành những ký ức khó quên nhất.

Điều ông nhớ không chỉ là những gian khổ đã trải qua, mà còn là những người đồng đội từng sát cánh bên mình. Có người sau này mỗi người một nơi, có người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhớ về họ, những ký ức của tuổi trẻ lại trở về, vừa thân thương, vừa xen lẫn niềm xúc động.

Rồi chiến tranh qua đi. Người lính trở về với cuộc sống đời thường, bắt đầu lại những công việc giản dị của một người dân. Thời gian làm thay đổi nhiều thứ, nhưng những năm tháng quân ngũ thì vẫn ở lại trong ký ức.

Giờ đây, khi đã ở tuổi ngoài sáu mươi, CCB Vũ Ngọc Tuynh nhìn lại chặng đường đã qua với sự trân trọng. Ông không kể nhiều về những gian khổ của mình. Với ông, đó là trách nhiệm của một thế hệ đã từng khoác lên mình màu áo lính.

Nhưng mỗi khi nhắc đến đồng đội, ánh mắt người cựu chiến binh lại trở nên trầm lắng. Bởi ông hiểu rằng, những ngày tháng tuổi trẻ ấy đã tạo nên những tình cảm mà thời gian không thể xóa nhòa.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những năm tháng trong quân ngũ vẫn còn nguyên giá trị. Đó là ký ức về tuổi trẻ, về tình đồng đội và về một thế hệ đã sống, chiến đấu và trở về với niềm tự hào của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn