Cựu chiến binh

KÝ ỨC NGƯỜI TRUNG SĨ VÀ NGỌN LỬA KHÔNG MUỘN

Khánh Hòa07/06/2026Cao Thị Thanh Thủy (Đoàn phường Cam Ranh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đời người lính, có những ký ức dù thời gian đi qua rất lâu vẫn không phai nhạt. Đó là tiếng gọi tập trung trong đơn vị, là những buổi huấn luyện nghiêm túc, là những ca trực lặng thầm, là tình đồng đội được vun đắp qua từng ngày sống trong kỷ luật. Với ông Trần Đình Quang, sinh ngày 10 tháng 8 năm 1965, từng mang cấp bậc Trung sĩ, thời quân ngũ là quãng đời để lại trong ông nhiều bài học sâu sắc về sự tự giác, bền bỉ và trách nhiệm với tập thể.

Thời còn trong đơn vị, người lính phải làm quen với một nếp sống rất khác đời thường. Mọi việc đều có giờ giấc, quy định và yêu cầu rõ ràng. Thức dậy đúng giờ, xếp hàng đúng đội hình, chuẩn bị quân tư trang đầy đủ, nhận nhiệm vụ nghiêm túc, làm việc đến nơi đến chốn. Có những việc tưởng nhỏ, nhưng nếu làm không nghiêm sẽ ảnh hưởng đến nền nếp chung. Chính từ những điều bình dị ấy, người lính học được cách rèn mình, biết vượt qua sự dễ dãi của bản thân để sống có kỷ luật hơn.

Với cấp bậc Trung sĩ, ông Quang hiểu rằng sự trưởng thành trong quân ngũ không đến từ lời nói lớn lao, mà từ từng lần hoàn thành phần việc được giao. Có những ngày huấn luyện mệt, có những ca trực yên ắng, có những nhiệm vụ lặp lại nhiều lần, nhưng người lính vẫn phải giữ tinh thần nghiêm túc. Khi nhiệm vụ còn đó, trách nhiệm chưa thể dừng lại; khi còn đứng trong đội hình, mỗi người đều phải làm tròn phần việc của mình.

Trong ký ức quân ngũ, tình đồng đội là điều rất đáng quý. Người đi trước nhắc người đi sau giữ đúng tác phong; người có kinh nghiệm chỉ thêm cho người còn lúng túng; khi ai mệt, anh em động viên nhau cố gắng. Những lời nhắc giản dị, những sự giúp đỡ âm thầm ấy làm cho đời lính thêm ấm áp. Ở đó, mỗi người không chỉ rèn ý chí cho riêng mình, mà còn học cách sống vì tập thể, biết nghĩ đến đồng đội và nhiệm vụ chung.

Sau này, khi tham gia Hội Cựu chiến binh từ năm 2024 tại TDP Lộc Thịnh, dấu mốc ấy như một sự tiếp nối tự nhiên của những năm tháng đã qua. Dù đến với tổ chức Hội muộn hơn so với nhiều đồng đội, nhưng ký ức quân ngũ và phẩm chất người lính vẫn luôn là hành trang quý đối với ông. Phần sâu đậm nhất trong câu chuyện về ông Trần Đình Quang vẫn là hình ảnh người Trung sĩ năm xưa: giản dị, tự giác, bền bỉ trong nhiệm vụ và nghĩa tình với đồng đội.

Câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng “thời hoa lửa” không chỉ là một giai đoạn đã lùi xa, mà còn là ngọn lửa được giữ lại trong nếp sống, trong trách nhiệm và trong ký ức của mỗi người lính. Chính sự bền bỉ, kỷ luật và nghĩa tình ấy đã góp phần làm nên phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: giản dị, đáng tin cậy và luôn hướng về tập thể.

Thông điệp gửi thế hệ trẻ:
Từ câu chuyện của ông Trần Đình Quang, thanh thiếu nhi hôm nay có thể học được rằng cống hiến không bao giờ là muộn nếu trong lòng còn giữ tinh thần trách nhiệm. Hãy biết rèn luyện bản thân, sống có kỷ luật, quý trọng tình đồng đội, tình bạn và luôn làm tốt phần việc của mình trong tập thể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn