KÝ ỨC NHÌN TỪ NGƯỜI KỂ CHUYỆN
Mỗi lần nhắc đến chiến tranh, ánh mắt ông Bùi Văn Chốn lại trũng sâu, như thể ký ức kéo ông ngược về biên giới Cao Bằng năm nào
Ông ra đi năm 25 tuổi, để lại sau lưng mẹ già đứng lặng ở ngõ làng. Bốn năm sau trở về, ông mang theo 31% thương tật và những câu chuyện không dễ kể thành lời.
Có lần, cả tổ trú trong một hang đá lạnh buốt. Nước uống chỉ là một vũng đọng nhỏ. Khi soi đèn pin xuống, họ chết lặng: dưới làn nước ấy là xương người. Không ai nói gì. Họ chỉ lặng lẽ uống, vì biết nếu không sống, sẽ không còn ai giữ chốt.
Ông kể, sợ thì ai cũng sợ. Nhưng nếu lùi lại, biên cương sẽ mất.
Chiến tranh qua đi, nhưng ký ức thì ở lại. Ông bảo, điều đáng nhớ nhất không phải là bom đạn, mà là tình đồng đội – thứ đã giữ họ đứng vững giữa ranh giới sống – chết.



