Cựu chiến binh

Ký ức những đêm sốt rét ở rừng Trường Sơn.

Với ông những năm tháng chiến đấu tại Trung đoàn binh chủng thông tin 596 Trường Sơn - Quảng Trị, nơi nắng thì cháy sém đôi vai, mà mưa thì thấu tận tâm can, mùa đông thì rét cắt da, cắt thịt, với những trận sốt rét khiến con người kiệt quệ, những ký ức đó không bao giờ phai mờ trong ký ức của ông..

Quảng Trị27/03/2026Nguyễn Trần Minh Ngọc Lớp 5A1, Trường tiểu học số 2 Ba Đồn (Phường Ba Đồn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Cao Đức Long sinh năm 1945, ở xã Tuyên Hóa, tỉnh Quảng Tri năm 17 tuổi đi theo tiếng gọi thiêng liên của tổ quốc ông đã lên đường nhập ngũ và tham gia nhiều chiến trường trong thời kì kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Ông được nhà nước phong tăng nhiều huân chương kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trải qua nhiều cuốc chiến tranh bản thân ông là một thương binh với nhiều viết thương chiến tranh vẫn con hằn sâu trên cơ thể. Năm nay ông đã 80 tuổi nhưng những hồi ức về một thời chiến tranh ông không bao giờ quên .Với ông những năm tháng chiến đấu tại Trung đoàn binh chủng thông tin 596 Trường Sơn - Quảng Trị, nơi nắng thì cháy sém đôi vai, mà mưa thì thấu tận tâm can, mùa đông thì rét cắt da, cắt thịt, với những trận sốt rét khiến con người kiệt quệ, những ký ức đó không bao giờ phai mờ trong ký ức của ông..

Ông kể,măm ấy, tôi vừa tròn mười bảy tuổi, theo đơn vị hành quân vào dãy Trường Sơn – Quảng Trị. Rừng xanh bạt ngàn, suối chảy róc rách, nhưng ẩn sau vẻ yên bình ấy là biết bao gian khổ mà chúng tôi chưa thể hình dung hết.

Đêm đầu tiên ngủ rừng, tôi còn háo hức nhìn lên bầu trời đầy sao. Nhưng chỉ vài hôm sau, tôi bắt đầu thấy người mệt mỏi, đầu óc quay cuồng. Đến một buổi chiều, khi đang hành quân, chân tôi bỗng run lên, mắt hoa đi, rồi ngã khuỵu xuống.

“Cậu bị sốt rét rồi!” – anh Vinh, tiểu đội trưởng, vội đỡ tôi dậy.

Tối hôm đó, cơn sốt ập đến. Tôi run lên bần bật, răng va vào nhau lập cập, rồi lại nóng như lửa đốt. Mồ hôi vã ra như tắm. Tôi mê man, chỉ nghe loáng thoáng tiếng anh em gọi nhau, người đun nước, người đắp chăn cho tôi.

Anh Vinh ngồi bên cạnh, vừa quạt vừa nói nhỏ:
“Cố lên em, rồi sẽ qua thôi. Anh em mình còn phải đi tiếp.”

Trong cơn mê, tôi thấy nhớ nhà da diết. Nhớ mẹ, nhớ bữa cơm nóng, nhớ cả những ngày vô lo trước đây. Tôi đã từng nghĩ mình rất mạnh mẽ, nhưng lúc ấy, tôi mới hiểu thế nào là thử thách thực sự.

Sáng hôm sau, cơn sốt dịu dần. Tôi mở mắt, thấy anh em vẫn quây quần bên mình. Có người dúi vào tay tôi nắm cơm nhỏ:
“Ăn đi, lấy sức mà còn theo kịp tụi này.”

Nắm cơm khô khốc mà tôi thấy ngon hơn bất cứ thứ gì. Tôi hiểu rằng, mình không được phép gục ngã. Không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn vì tình đồng đội đang nâng đỡ mình.

Vài ngày sau, tôi có thể đứng dậy. Dù người còn yếu, tôi vẫn xin được tiếp tục hành quân. Anh Vinh nhìn tôi, gật đầu:
“Đúng là lính Trường Sơn!”

Chúng tôi lại lên đường, bước chân chậm nhưng chắc. Rừng vẫn dày, muỗi vẫn nhiều, và những cơn sốt có thể quay lại bất cứ lúc nào. Nhưng trong lòng tôi lúc ấy không còn sợ nữa.

Vì tôi biết, giữa rừng sâu Trường Sơn, tôi không hề cô đơn.

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi đã già, nhưng ký ức về những ngày sốt rét nơi rừng Trường Sơn vẫn còn nguyên vẹn. Đó không chỉ là nỗi gian khổ, mà còn là minh chứng cho ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của bộ đội Việt Nam.

Theo lời kể: Cựu chiến binh Cao Đức Long

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn