Ký Ức Những Năm Tháng Không Quên
Đó là những ngày tháng mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau bằng một hơi thở, nhưng niềm tin về ngày thống nhất luôn rực cháy trong tim người lính. mà là cả một thời thanh xuân rực lửa của chú Nguyễn Văn Tiến trên mảnh đất Đông Nam Bộ "gian lao mà anh dũng".
Bước vào chiến trường từ năm 1973, sau khi Hiệp định Paris được ký kết, chú Tiến và đồng đội không hề có lấy một ngày nghỉ ngơi thực sự. Dưới tán rừng già của chiến khu B2, người lính miền Đông khi ấy vừa phải cầm súng giữ đất, chống lại các đợt lấn chiếm "tràn ngập lãnh thổ", vừa phải âm thầm chuẩn bị lực lượng cho những chiến dịch lớn. Những cơn sốt rét rừng hốc hác, những bữa cơm vắt trộn muối sương đêm bên dòng sông Bé, sông Đồng Nai đã trở thành một phần máu thịt trong đời lính của chú.
Cuối năm 1974, đầu năm 1975, chú Tiến cùng đơn vị bước vào những trận đánh bản lề. Có lẽ trong ký ức của chú, không thể nào quên chiến thắng Phước Long – nơi lần đầu tiên một tỉnh miền Nam được giải phóng hoàn toàn, tạo đà tâm lý cực lớn cho toàn quân.
Sau đó là trận quyết chiến tại "cánh cửa thép" Xuân Lộc vào tháng 4/1975. Giữa mưa bom bão đạn, chú và các đồng đội đã chiến đấu với tinh thần "thần tốc, thần tốc hơn nữa". Miền Đông khi ấy đỏ lửa, mỗi tấc đất tại Long Khánh, Biên Hòa đều thấm đẫm mồ hôi và cả máu của những người con từ khắp mọi miền Tổ quốc hội tụ về đây.
Đỉnh cao của đời lính chính là giây phút năm cánh quân cùng tiến về Sài Gòn. Chú Tiến đã có mặt trong đoàn quân tiến về nội đô vào mùa xuân năm 1975, giữa rừng cờ hoa và niềm vui vỡ òa của ngày đại thắng 30/4.
Nhưng nhiệm vụ chưa dừng lại ở đó. Giai đoạn từ sau ngày giải phóng đến năm 1976, chú lại tiếp tục đóng góp sức trẻ trong công cuộc tiếp quản vùng mới giải phóng, ổn định tình hình an ninh và bắt tay vào hàn gắn vết thương chiến tranh. Từ một người lính cầm súng, chú trở thành người cán bộ bám dân, giúp dân tăng gia sản xuất trên những hố bom còn chưa kịp xanh cỏ.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến trường Đông Nam Bộ năm xưa giờ đã thay da đổi thịt với những khu công nghiệp và phố xá sầm uất. Nhưng đối với chú Nguyễn Văn Tiến, những ký ức về đồng đội, về những đêm hành quân xuyên rừng và giây phút hòa bình đầu tiên năm 1976 sẽ mãi là trang sử đời đẹp nhất.



