Ký ức những ngày chạy bom của người dân Hà Tĩnh vẫn còn nguyên vẹn
Câu chuyện kể về một người dân Hà Tĩnh đã trực tiếp trải qua những ngày chạy bom với nhiều ký ức không thể quên.
Ông Phạm Văn Tuấn, sinh năm 1957, là một trong những người đã trực tiếp trải qua những ngày chạy bom ác liệt tại Hà Tĩnh.
Ông kể, khi đó, mỗi khi nghe tiếng máy bay từ xa, mọi người đều hiểu rằng phải chạy ngay.
Không ai cần nhắc, tất cả tự động thu dọn, đưa nhau đi tìm nơi trú ẩn.
Những con đường làng chật kín người.
Người lớn gánh gồng, trẻ nhỏ bám theo, ai cũng bước nhanh trong lo lắng.
“Chỉ sợ không kịp”, ông nhớ lại.
Có những lần phải chạy trong đêm.
Trời tối, đường khó, mọi người nắm tay nhau để không bị lạc.
Đến nơi trú ẩn, cuộc sống lại bắt đầu trong thiếu thốn.
Chỗ ở tạm bợ, ăn uống đơn sơ, nhưng ai cũng nhường nhịn nhau.
Ông nhớ nhất là những lúc bom rơi gần.
Mặt đất rung lên, không khí như đặc lại.
Mọi người ngồi im, nắm chặt tay nhau, không ai nói gì.
“Chỉ mong qua được”, ông nói.
Sau mỗi lần trở về, nhìn lại nhà cửa, ruộng vườn, ai cũng xót xa.
Nhưng rồi, cuộc sống vẫn tiếp tục.
Mọi người lại làm lại từ đầu.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông vẫn xúc động.
Không chỉ vì gian khổ, mà còn vì tình người trong những ngày tháng ấy.



