Cựu chiến binh

Ký ức những ngày đói khát nơi chiến trường biên giới

Mỗi lần nhìn mâm cơm đầy đủ của con cháu hôm nay, ông Kiều Cao Chung (Sinh năm 1960, nhập ngũ năm 1978, hiện là Hội viên CCB thôn Thạch Bàn xã Hùng An) , một cựu chiến binh từng chiến đấu ở mặt trận Vị Xuyên, lại nhớ về những tháng ngày đói khát giữa chiến tranh biên giới. Đó là những ký ức gian khổ mà ông không bao giờ quên trong suốt cuộc đời mình.

Tuyên Quang02/07/2026Nguyễn Hoàng Lâm (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1985, ông Kiều Cao Chung là chiến sĩ thuộc một đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ trên các cao điểm biên giới. Địa hình núi cao hiểm trở, đường tiếp tế khó khăn, trong khi pháo kích của đối phương diễn ra thường xuyên khiến việc vận chuyển lương thực lên chốt trở thành nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.

Có những ngày mưa kéo dài, đường núi bị sạt lở. Những đoàn quân tiếp tế không thể lên được. Lương thực dự trữ trên chốt dần cạn kiệt.

Ban đầu, mỗi người được chia một bát cơm nhỏ cho cả ngày. Sau đó, khẩu phần giảm xuống chỉ còn vài nắm cơm độn ngô hoặc sắn khô. Đến lúc khó khăn nhất, cả tiểu đội phải chia nhau từng gói mì vụn, từng miếng lương khô còn sót lại.

ông Kiều Cao Chung nhớ mãi một buổi chiều cuối đông. Sau nhiều ngày thiếu ăn, bụng ai cũng cồn cào. Một đồng đội tìm được ít rau tàu bay mọc ven khe đá. Cả tổ mừng như bắt được vàng. Họ hái về, nấu cùng chút gạo còn lại thành một nồi cháo loãng.

Mỗi người chỉ được một bát nhỏ.

Vậy mà ai cũng ăn ngon lành.

Một chiến sĩ trẻ vừa ăn vừa cười:

— Sau này về quê, nhất định tôi sẽ ăn một bữa cơm thật no.

Câu nói giản dị ấy khiến mọi người bật cười, nhưng trong lòng ai cũng nghẹn lại.

Những ngày đói khát không chỉ làm cơ thể suy kiệt mà còn thử thách ý chí của người lính. Có người sốt rét run cầm cập nhưng vẫn bám chốt. Có người nhiều ngày liền chỉ ăn cháo loãng nhưng vẫn gùi đạn, tuần tra và canh gác như thường lệ.

Điều kỳ lạ là trong hoàn cảnh khó khăn ấy, tình đồng đội lại càng trở nên sâu nặng.

Ai có thêm miếng lương khô đều chia cho người khác. Ai nhận được thư nhà gửi kèm chút đường hay bánh cũng mang ra chia cả tiểu đội. Không ai muốn mình no hơn khi đồng đội vẫn còn đói.

Một lần, đơn vị nhận được chuyến tiếp tế sau nhiều tuần bị gián đoạn. Những bao gạo được chuyển lên chốt giữa tiếng reo vui của anh em. Hôm ấy, lần đầu tiên sau nhiều ngày, mọi người được ăn một bữa cơm trắng.

ông Kiều Cao Chung kể rằng chưa bao giờ trong đời ông thấy cơm ngon đến thế.

Nhiều năm sau, trở lại Mặt trận Vị Xuyên, ông đứng trên những ngọn đồi phủ đầy cây xanh và nhớ lại những ngày tháng gian khổ ấy. Đồng đội của ông có người đã trở về, có người mãi mãi nằm lại nơi biên cương.

Ông thường nói với con cháu:

"Chúng tôi đã từng coi một bát cơm trắng là niềm hạnh phúc lớn lao. Vì thế các cháu phải biết quý trọng cuộc sống hôm nay, quý trọng hạt gạo và thành quả lao động của biết bao người."

Chiến tranh đã lùi xa, những ngày đói khát nơi biên giới cũng chỉ còn trong ký ức. Nhưng đối với những người lính năm xưa, đó là quãng thời gian tôi luyện ý chí, tình đồng đội và lòng yêu nước – những giá trị vẫn còn nguyên vẹn theo năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức những ngày đói khát nơi chiến trường biên giới | Câu chuyện thời hoa lửa