Ký ức những ngày máy bay Mỹ thả bom
Bà Lò Thị Hặc, sinh năm 1942, là người con của Mường Kim, Lào Cai. Tuổi thơ của bà gắn liền với núi rừng Tây Bắc, nơi cuộc sống còn nhiều gian khó nhưng đậm nghĩa tình bản mường. Năm 1960, khi vừa tròn 18 tuổi, bà rời quê Mường Kim để đến Tú Lệ. Đó không chỉ là một chuyến đi, mà là bước ngoặt của cả cuộc đời. Tại Tú Lệ, bà lập gia đình, dựng nhà, bắt đầu những năm tháng lao động cần cù để nuôi dưỡng ước mơ về một mái ấm yên bình. Những năm 1966, chiến tranh leo thang, máy bay địch thả bom xuống nhiều khu vực. Cả bản làng phải chạy lên rừng tránh bom. Trong những ngày tháng đầy lo sợ ấy, bà cùng gia đình chỉ kịp mang theo sắn, gạo, ngô — những thứ quý giá nhất để cầm cự qua ngày. Giữa rừng sâu, thiếu thốn đủ bề, nhưng con người vẫn nương tựa vào nhau mà sống, mà tin rằng rồi sẽ có ngày yên ổn. Thời gian trôi đi, chiến tranh lùi xa. Xã hội ngày càng phát triển, đường sá mở mang, nhà cửa khang trang, cuộc sống đổi thay từng ngày. Nhìn lại quãng đường đã qua, bà Hặc càng thấm thía giá trị của hòa bình và no ấm hôm nay. Từ những ngày trốn bom trong rừng sâu, đến cuộc sống đủ đầy hiện tại, đó là cả một hành trình dài của ý chí, chịu đựng và niềm tin của một người phụ nữ vùng cao. Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức của riêng một đời người, mà còn là một phần lịch sử sống của bản làng, của những năm tháng gian khó mà kiên cường của đồng bào Tây Bắc.



