KÝ ỨC NỮ THANH NIÊN XUNG PHONG
Nguyễn Thị Thu Hà, sinh ngày 12 tháng 4 năm 1954, quê quán xã Vĩnh Kim, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang

Nguyễn Thị Thu Hà, sinh ngày 12 tháng 4 năm 1954, quê quán xã Vĩnh Kim, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang. Năm nay tôi đã ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhưng mỗi khi nhắc đến quãng đời thanh xuân khoác màu áo Thanh niên xung phong, lòng tôi vẫn không khỏi bồi hồi, xúc động.
Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, tôi tạm gác lại ước mơ học hành, rời xa gia đình, tình nguyện lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong giải phóng miền Nam. Ngày chia tay, mẹ tôi lặng lẽ gói cho tôi nắm cơm, dặn dò:
“Đi đâu cũng nhớ giữ mình, còn sống trở về là mừng rồi con ạ.”
Sau thời gian huấn luyện ngắn tại huyện Hóc Môn, Sài Gòn – Gia Định, tôi được phân công làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, tải thương và dẫn đường tại chiến trường Củ Chi – Tây Ninh, nơi bom đạn dội xuống ngày đêm. Chúng tôi sống dưới những căn hầm dã chiến, ban ngày tránh máy bay, ban đêm hành quân tiếp tế cho bộ đội. Những đôi vai con gái gầy guộc phải gánh từng bao gạo, từng thùng đạn trong mưa bom bão đạn.
Trong đơn vị, tôi thân nhất với chị Lê Thị Hồng, sinh ngày 3 tháng 9 năm 1952, quê xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, TP. Hồ Chí Minh. Chị Hồng hơn tôi hai tuổi, luôn động viên tôi mỗi khi mệt mỏi. Trong một lần làm nhiệm vụ năm 1973, chị đã bị bom vùi lấp khi đang dẫn đường cho tổ tải thương. Sự hy sinh của chị trở thành nỗi đau mà tôi mang theo suốt cuộc đời.
Mùa xuân năm 1975, tôi cùng đơn vị tiếp tục làm nhiệm vụ bảo đảm hậu cần cho các mũi tiến công giải phóng Sài Gòn. Ngày 30/4/1975, khi nghe tin đất nước hoàn toàn giải phóng, chúng tôi ôm nhau khóc giữa rừng cao su Tây Ninh, nước mắt hòa lẫn niềm vui và nỗi nhớ những đồng đội đã không kịp trở về.
Sau ngày thống nhất, tôi hoàn thành nhiệm vụ, trở về quê hương Tiền Giang, lập gia đình, lao động sản xuất, nuôi dạy con cháu. Cuộc sống tuy giản dị nhưng bình yên – điều mà thời chiến chúng tôi từng ao ước đến cháy lòng.
Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện của mình, tôi chỉ mong thế hệ trẻ hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao nữ Thanh niên xung phong trên khắp mọi miền đất nước.


