Cựu chiến binh

Ký ức ở Địa đạo Vịnh Mốc

Ông lớn lên trên mảnh đất ven biển nghèo khó. Khi chiến tranh leo thang vào những năm 1965–1967, vùng Vĩnh Linh trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của không quân Mỹ. Trước tình hình đó, người dân buộc phải tìm cách tồn tại. Ông Tư khi ấy mới ngoài 20 tuổi đã cùng lực lượng dân quân và thanh niên xung phong bắt tay vào đào địa đạo.

Quảng Trị04/05/2026Trương Thị Thùy Dung (Đoàn Trung tâm GDTX tỉnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu, công việc vô cùng gian nan. Đất bazan cứng, dụng cụ thô sơ, chủ yếu là cuốc và xẻng. Mỗi ngày, họ đào từng mét đất trong điều kiện thiếu ánh sáng, không khí ngột ngạt. Nhưng trên đầu họ, bom đạn vẫn không ngừng trút xuống. Ông kể lại rằng có những lúc vừa đào vừa nghe tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ rung chuyển cả lòng đất. Thế nhưng không ai bỏ cuộc, bởi họ hiểu rằng đó là con đường duy nhất để bảo vệ sự sống.

Khi địa đạo dần hình thành, ông Tư được phân công nhiệm vụ canh gác và hỗ trợ vận chuyển lương thực, vũ khí từ ngoài vào. Công việc này cực kỳ nguy hiểm vì phải di chuyển vào ban đêm, tránh sự phát hiện của địch. Có lần, trong một chuyến vận chuyển, ông và đồng đội suýt bị bom vùi lấp khi một loạt bom rơi ngay gần cửa địa đạo. Họ phải nằm ép sát vào vách đất, chờ hàng giờ mới dám tiếp tục di chuyển.

Cuộc sống dưới lòng đất tuy an toàn hơn nhưng cũng đầy thiếu thốn. Không gian chật hẹp, ẩm thấp, ánh sáng chỉ le lói từ đèn dầu. Mỗi gia đình được phân một khoang nhỏ để sinh hoạt. Nước uống được lấy từ giếng đào sâu trong lòng địa đạo, còn lương thực thì phải tiết kiệm từng chút. Ông Tư nhớ rõ những bữa ăn chỉ có sắn luộc hoặc cơm trộn khoai, nhưng ai cũng cố gắng nhường nhịn nhau.

Điều khiến ông xúc động nhất là tinh thần đoàn kết của mọi người. Khi có người bị thương do bom, cả địa đạo cùng chung tay cứu chữa. Khi có em bé chào đời ngay trong lòng đất, ai cũng xem đó là niềm hy vọng giữa chiến tranh. Chính những khoảnh khắc ấy đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi và tiếp tục kiên cường.

Sau năm 1975, ông Tư trở về cuộc sống bình thường, nhưng những năm tháng ở địa đạo Vịnh Mốc vẫn in đậm trong tâm trí. Giờ đây, mỗi lần trở lại nơi này, ông không chỉ nhớ về quá khứ mà còn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp bảo vệ quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn