KÝ ỨC PHIÊN CHỢ DƯỚI TẦM BOM
Phiên chợ họp vội giữa chiến tranh, nơi con người trao đổi không chỉ hàng hóa mà cả niềm tin để sống tiếp.
Phiên chợ Sơn Trạch chỉ họp trong đúng một giờ đồng hồ, khi máy bay tạm ngớt. Không có quầy sạp, không có mái che, mỗi người trải một mảnh ni-lông hay tấm bao tải xuống đất. Hàng hóa ít ỏi: mớ rau rừng, vài củ sắn, bát muối trắng được gói trong giấy báo cũ.
Bà Mão khi ấy mới ngoài hai mươi, gùi mớ khoai luộc đổi lấy ít cá khô. Tiếng rao không dám lớn, mọi người nói với nhau bằng ánh mắt. Có lúc, tiếng còi báo động vang lên, cả phiên chợ tan trong chớp mắt, ai nấy chạy về hầm trú ẩn.
Nhưng rồi ngày hôm sau, chợ lại họp. Phiên chợ không chỉ để mua bán mà để người làng biết rằng mình vẫn còn sống, còn gặp nhau. Với bà Mão, ký ức về phiên chợ ấy là minh chứng rằng ngay giữa chiến tranh, con người vẫn níu giữ nhịp sống bình thường bằng tất cả sự can đảm.



