KÝ ỨC RỪNG GIÀ
Trong những năm tháng chiến đấu ở miền Đông Nam Bộ, rừng già là ngôi nhà thứ hai của bác Lê Công Nhân. Giữa mưa rừng, vắt muỗi và bom đạn, người lính học cách sống, chiến đấu và nương tựa vào nhau. Có những kỷ niệm ở rừng, theo bác suốt cả cuộc đời.
Nhắc đến quãng đời quân ngũ, bác Lê Công Nhân – người lính bộ binh của Trung đoàn 138 – thường nói rằng, rừng già miền Đông Nam Bộ đã rèn giũa bác nhiều hơn bất cứ thao trường nào. Những năm 1968–1970, đơn vị bác bám trụ tại rừng thuộc địa bàn tỉnh Tây Ninh, nơi cây rậm, đất đỏ và địch càn quét liên miên.
Bác kể, cuộc sống trong rừng vô cùng khắc nghiệt. Ban ngày đào hầm, ngụy trang lán trại; ban đêm hành quân, canh gác. Lương thực thiếu thốn, mỗi người chỉ có vài nắm gạo, thêm măng rừng, rau tàu bay hái vội bên suối.
“Ở rừng, mưa xuống là ướt từ đầu tới chân, không có chỗ phơi. Có đêm lạnh run, chỉ biết ôm súng mà ngủ,” bác nhớ lại.
Kỷ niệm sâu sắc nhất của bác là một lần đơn vị phải di chuyển căn cứ gấp sau khi địch phát hiện dấu vết. Trời vừa tạnh mưa, rừng còn sũng nước, đường trơn trượt. Đơn vị lặng lẽ băng rừng suốt đêm, không được bật đèn, chỉ lần theo tiếng bước chân của người đi trước.
Giữa rừng sâu, một đồng đội trẻ bị sốt rét ác tính, không thể tiếp tục hành quân. Bác Nhân cùng hai chiến sĩ khác được giao ở lại chăm sóc và tìm cách đưa bạn ra trạm quân y.
Bác trầm giọng kể:
“Rừng lúc đó im lặng lắm, chỉ nghe tiếng côn trùng. Bác với anh em thay nhau cõng bạn, sợ nhất là gặp địch hoặc lạc rừng.”
Ba ngày băng rừng, vượt suối, cuối cùng họ cũng đưa được đồng đội đến nơi an toàn. Khi quay lại đơn vị, ai cũng gầy rộc đi, nhưng không một ai bỏ cuộc. Với bác, chính những ngày sống giữa rừng ấy đã dạy cho người lính bài học về sự kiên cường và tình đồng chí thiêng liêng.
Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhắc đến rừng, mắt bác Lê Công Nhân vẫn ánh lên một nỗi xúc động khó tả.
“Rừng che chở cho bộ đội mình. Nếu không có rừng, chắc bác và nhiều anh em đã không còn trở về,” bác nói.
Kỷ niệm công tác ở rừng không chỉ là gian khổ, mà còn là nơi lưu giữ một phần tuổi xuân của người lính, lặng thầm mà bền bỉ, giữa thời hoa lửa của dân tộc



