Cựu chiến binh

Ký ức Sông Lô và Khát vọng Bình yên

Lào Cai04/08/2026Xã Đông Cuông (Đoàn xã Đông Cuông)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ rợp bóng cây xanh, ông Hoàng Đình Văn khẽ nhấp chén trà ấm, đôi mắt trầm ngâm nhìn về khoảng sân nắng. Những nếp nhăn thời gian trên khuôn mặt người cựu chiến binh sinh năm 1950 như chần chừ mở ra từng trang ký ức của một thời đạn bom đỏ lửa. Nhập ngũ năm 1969, khi sức trẻ vừa tròn mười chín, ông rời quê hương mang theo hoài hoài hoài hoài hoài hoài và lý tưởng cách mạng sục sôi của thế hệ thanh niên thời ấy. Những ngày đầu bước chân vào quân ngũ, giữa không khí huấn luyện nghiêm cẩn và gian khổ, chàng thanh niên trẻ dần trưởng thành, luyện rèn chí khí sắt đá để chuẩn bị cho những chiến trường khốc liệt miền Nam.

Kỷ niệm đáng nhớ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông Văn không phải là những tấm huân, huy chương cao quý, mà là những đêm hành quân xuyên rừng sâu, vượt đèo vượt dốc dưới cơn mưa bom xối xả của kẻ thù. Ông nhớ như in từng gương mặt của những người đồng đội chung một chiến hào. Có những đêm nằm lưng tựa lưng giữa rừng già Trường Sơn, chia nhau từng ngụm nước nhạt, từng củ sắn lùi cay xè khói bếp, họ đã cùng nhau thề nguyện chiến đấu đến giọt máu cuối cùng vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Những câu chuyện vui về quê nhà, những ước mơ giản dị sau ngày hòa bình đã trở thành nguồn động viên lớn lao giúp họ vượt qua cái rét của rừng sâu và sự rình rập của cái chết trong từng khoảnh khắc.

Đặc biệt, chiến dịch gian khổ năm 1972 đã ghi dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm trí ông. Trong một trận chiến ác liệt, giữa tiếng pháo nổ rung chuyển mặt đất và khói súng mù mịt, ông cùng tiểu đội đã kiên cường giữ vững vị trí chiến lược, đẩy lùi nhiều đợt tấn công của địch. Chính trong giờ phút sinh tử ấy, tình đồng chí, đồng đội lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Khi một người đồng đội thân thiết bị thương nặng, ông Văn đã không ngần ngại băng qua làn đạn pháo để cõng bạn về tuyến sau cấp cứu. Giây phút người bạn ấy nắm chặt tay ông, thì thầm lời nhắn gửi gia đình trước khi trút hơi thở cuối cùng đã trở thành nỗi đau, nhưng cũng là động lực thôi thúc ông sống và chiến đấu tiếp cho cả phần phần của những người đã ngã xuống.

Năm 1975, Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử thắng lợi hoàn toàn, đất nước sông núi thu về một mối. Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một người chiến sĩ, ông Văn xuất ngũ trở về với cuộc sống đời thường. Mang trên mình những vết thương của chiến tranh và ký ức về một thời gian lao nhưng hùng ép, ông tiếp tục giữ vững bản chất anh bộ đội Cụ Hồ, chăm chỉ lao động, đóng góp cho quê hương và giáo dục thế hệ trẻ về giá trị của hòa bình. Mỗi lần nhìn thấy đất nước đổi mới, nhìn những lớp cháu con trưởng thành trong bình yên, lòng người cựu chiến binh lại dâng lên niềm tự hào khôn tả. Những năm tháng gian khổ từ 1969 đến 1975 không chỉ là một phần thanh xuân rực rỡ mà còn là tài sản tinh thần vô giá mà ông Hoàng Đình Văn luôn trân trọng, giữ gìn cho đến mãi mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn