Bài viết

KY ỨC SỐNG MÃI

Đồng Tháp01/07/2026Phạm Thị Phương Thảo (xã Đoàn Hội Cư)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

KY ỨC SỐNG MÃI

Xếp bút nghiên, trở thành chiến sĩ Theo lời giới thiệu của cán bộ Bảo tàng Quân khu 4, chúng tôi tìm gặp nhà giáo quân đội - Trung tá Hoàng Khắc Huệ (SN 1949), nguyên Trưởng khoa Văn hóa, Trường Quân sự Quần đoàn 2 - một trong những nhân chứng lịch sử ngày 30.4.1975. Ngôi nhà năm sâu trong con hẻm nhỏ đường Kim Đồng, phường Hưng Bình, TP. Vinh. Đón chúng tôi là người đàn ông trung niên với mái tóc điểm bạc, dáng cao gầy cùng nụ cười hiền hậu. Thoạt nhìn, chẳng ai nghĩ người đàn ông này đã kinh qua những năm tháng trận mạc đầy khốc liệt. Bên ấm trà xanh ấm nóng, ông bắt đầu kẻ cho chúng tôi nghe về Chiến dịch Hồ Chí Minh, về thời khắc lịch sử ông cùng đoàn quân tiền vào Dinh Độc Lập, thông nhất đất nước, non sông thu về một mối với cảm xúc đầy tự hào.

Mùa hè năm 1971, chàng sinh viên năm thứ ba, khoa Toán, Trường Đại học Vinh Hoàng Khắc Huệ đang nghỉ hè tại quê nhà ở Thanh Chương thì nhận được điện ra khám tuyển quản sự để nhập ngũ. Ngày ấy, theo lệnh tổng động viên, hàng nghìn sinh viên các trường đại học lên đường nhập ngũ, bổ sung cho chiến trường miền Nam. Trường Đại học Vinh lúc bấy giờ có khoảng 200 sinh viên tạm xa mái trường, xếp bút nghiên lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.

Rời giảng đường, những sinh viên trở thành chiến sĩ, bước vào cuộc chiến với hừng hực khí thế. "Đó là vào sáng 13.8.1971, tôi nhận được điện ngay ngày hôm sau phải có mặt để khám tuyển nghĩa vụ quân sự gấp. Khi đó, cha tôi đang đi làm, nhà chỉ còn mẹ. Tôi chỉ kịp thông báo tình hình cho mẹ rồi thu xếp hành lý, ăn vội bát cơm rồi đi cho kịp giờ. Trước khi đi, mẹ tôi khóc nhiều lắm. Bà văn một ít tiền trong tay rồi đưa cho tôi nhưng tôi nhất quyết không lấy. Thương mẹ, tôi hứa với mẹ: Mẹ yên tâm, con sẽ trở vé. Thật ra lúc đó, tôi cũng chỉ nói cho mẹ khỏi lo lắng, chứ ra chiến trường không ai nói trước được điều gì, may mắn thì lành lặn, sống sót trở vẽ, không thi vĩnh viền nắm lại nơi chiến trường. Đến tận bây giờ, tôi vần cảm thấy mình thật may mắn hơn rất nhiều đồng đội", Trung tá Hoàng Khắc Huệ bồi hồi nhớ lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KY ỨC SỐNG MÃI | Câu chuyện thời hoa lửa