Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

KÝ ỨC THAM GIA CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA

Nghệ An18/07/2026Tập thể Ban Thường vụ (Xã Đông Thành)9 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC THAM GIA CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA

Trong ký ức của ông Tạ Đình Quán, sinh năm 1957, Ông nhớ như in vào ngày của năm 1979 là một dấu mốc không thể nào quên. Đó là ngày ông rời quê hương, lên đường nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng tuổi trẻ gắn bó với cuộc đời quân ngũ và nhiệm vụ quốc tế trên chiến trường Campuchia.

Ông kể ngày ấy ông Quán còn rất trẻ. Như bao thanh niên cùng thời, ông cùng các thanh niên đồng lứa trong làng lên đường trong hoàn cảnh đất nước vừa trải qua nhiều năm chiến tranh, biên giới Tây Nam vẫn còn nhiều phức tạp, nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia hồi sinh sau họa diệt chủng đặt ra yêu cầu rất lớn đối với Quân đội nhân dân Việt Nam. Người thanh niên Tạ Đình Quán khoác lên mình màu áo lính, mang theo niềm tin, trách nhiệm và tinh thần sẵn sàng nhận nhiệm vụ.

Theo lời kể của ông, sau khi lên đường, ông phục vụ tại Đại đội 21, trinh sát, Trung đoàn pháo binh 729 Sư đoàn 315, thuộc Mặt trận 579. Hành trình sang chiến trường Campuchia bắt đầu bằng những chuyến xe đưa quân tiến về phía trước. Trên những chuyến xe ấy là những người lính trẻ, có người vừa rời mái nhà thân thuộc, có người lần đầu đi xa quê lâu đến vậy, nhưng tất cả đều hiểu rằng mình đang bước vào một nhiệm vụ quan trọng vì tình hữu nghị 2 nước.

Ngày lên đường không chỉ là một chuyến đi. Đó là lúc người thanh niên tạm gác lại cuộc sống bình thường sau lưng để bước vào môi trường quân đội, nơi kỷ luật, trách nhiệm và tình đồng đội trở thành điểm tựa. Phía trước là chiến trường xa lạ, là những thử thách mà khi ấy không ai có thể biết hết. Nhưng với người lính, khi Tổ quốc cần thì phải lên đường.

Khi chúng tôi hỏi về những thành tích ông đã từng đạt được khi tham gia ngày aayys, ông Quán chỉ mỉm cười với gương mặt hiền hầu, ông nói những ghi nhận của tổ quốc dành cho ông bản thân, ông thấy mình còn rất nhỏ bé đối với sự huy sinh của những đồng đội của mình đã để lại phần máu thịt nơi chiến trường, kể đến đây chúng tôi thấy trên gò má ông những dòng lệ tuôn rơi. Tuổi trẻ của ông đã bắt đầu như vậy: giản dị, lặng lẽ, nhưng đầy ý nghĩa. Từ một người con của quê hương Đông Thành, ông trở thành người lính làm nhiệm vụ quốc tế, góp phần cùng đồng đội bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc và giúp nhân dân Campuchia vượt qua những năm tháng đau thương.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng ngày lên đường ấy vẫn còn nguyên trong ký ức của ông. Đó là ngày mở đầu cho một chặng đường gian khổ, cũng là ngày đánh dấu sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn