Cựu chiến binh

Ký ức tháng 10 năm 1959: Lời thề bám đất của người Đội trưởng Du kích

Câu chuyện được biên soạn dựa trên buổi phỏng vấn trực tiếp cựu chiến binh do đại diện Chi đoàn ấp Xẻo Gia, thuộc xã Vĩnh Bình thực hiện. Đây là một phần trong nỗ lực thu thập lời kể của các nhân chứng lịch sử nhằm lưu giữ tư liệu cách mạng địa phương và giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.

An Giang24/04/2026Đoàn Quốc Cường, chi đoàn ấp Xẻo Gia (Đoàn xã Vĩnh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếp tục hành trình gìn giữ những trang sử oai hùng của quê hương, đại diện Chi đoàn ấp Xẻo Gia đã có buổi gặp gỡ và lắng nghe những ký ức thời hoa lửa từ một vị cựu chiến binh lão thành. Mục đích của buổi trò chuyện là tìm hiểu về những năm tháng kháng chiến gian khổ, qua đó truyền lại ngọn lửa truyền thống và lòng tự hào dân tộc cho thế hệ thanh niên, học sinh hôm nay.

Mở đầu câu chuyện, người cựu chiến binh bồi hồi nhớ lại giai đoạn cam go của cách mạng miền Nam sau năm 1954. Cha của ông từng là Bí thư Chi bộ Đảng thời bấy giờ. Khi đó, tình hình địa phương vô cùng căng thẳng bởi sự đàn áp của địch. Những tên ác ôn, điển hình là Quản Rớt, đã ra sức lùng sục, bắt bớ và càn quét các đảng viên cùng những cơ sở cách mạng. Để bảo toàn lực lượng, ông đành phải tạm lánh khỏi quê hương, trốn lên Cần Thơ ròng rã suốt 5 năm trời.

Bước ngoặt lịch sử đến vào tháng 10 năm 1959, khi lực lượng cách mạng tiến công và giải phóng được khu vực đồn Ba Đình và Cái Nước. Cùng thời điểm đó, Tỉnh ủy cũng chuyển về đóng quân tại địa bàn. Nhận thấy thời cơ cách mạng đã đến, ông lập tức quay trở về quê hương và trực tiếp tham gia công tác.

Trở về địa phương, ông bám trụ cùng nhân dân và được tín nhiệm giao giữ chức vụ Trưởng ban Nông dân, kiêm Trưởng đội Du kích xã. Ông cùng đồng đội xây dựng cơ sở, tổ chức đánh địch bảo vệ xóm làng. Đến cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân năm 1968, ông tiếp tục tham gia chiến đấu tại chiến trường Vĩnh Thuận và nhiều mặt trận lân cận. Ông kể lại, dù bộ đội và du kích ta đã chiến đấu vô cùng anh dũng, đánh đi đánh lại nhiều lần, nhưng do đế quốc Mỹ lúc bấy giờ vẫn còn ngoan cố bám trụ với hỏa lực và lực lượng mạnh, quân ta chưa thể giải phóng hoàn toàn đất nước ngay lúc đó. Cuộc chiến còn kéo dài cho đến khi quân Mỹ buộc phải rút lui, ngụy quyền Sài Gòn mới chịu buông súng đầu hàng.

Buổi trò chuyện khép lại với những lời tri ân sâu sắc từ thế hệ trẻ. Lời kể mộc mạc của người Đội trưởng Du kích năm xưa chính là minh chứng sống động nhất cho tinh thần kiên trung, sự hy sinh thầm lặng và ý chí bám đất giữ làng của những người con quê hương Vĩnh Bình, góp phần làm nên ngày đại thắng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn