Khác

Ký ức tháng Tám, niềm tự hào ngày Quốc khánh

Họ tên: Phan Văn Đạt Sđt: 0346335687 Đơn vị: Chi đoàn ấp Mỹ Phú Đông

Tuyên Quang21/08/2026xã Thạnh Phú (Xã Thạnh Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi độ thu về, khi những con đường rợp sắc cờ đỏ sao vàng, trong lòng mỗi người Việt Nam lại dâng lên một niềm xúc động khó gọi thành tên. Ngày 2/9 không chỉ là ngày Quốc khánh, mà còn là dịp để chúng ta nhớ về một thời “hoa lửa” – thời của những con người đã gửi tuổi thanh xuân, ước mơ và cả sự sống của mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

         Ngày ấy, đất nước còn chìm trong chiến tranh. Những chàng trai, cô gái đang ở tuổi đôi mươi đã tạm gác lại mái trường, gia đình và những dự định riêng để lên đường. Họ đi qua những cánh rừng Trường Sơn, những con đường đầy bom đạn, mang theo trong tim một niềm tin giản dị: rồi sẽ có ngày đất nước được hòa bình.

                   Trong một ngôi làng nhỏ bên dòng sông, có một cô gái tên Lan. Lan vừa tròn hai mươi tuổi, mái tóc dài và đôi mắt luôn ánh lên vẻ trong trẻo. Trước ngày nhập ngũ, Lan chỉ kịp viết cho mẹ một lá thư ngắn: “Mẹ đừng lo. Khi đất nước yên bình, con sẽ trở về.” 

                   Cô gái năm ấy lên đường cùng bao người trẻ khác. Ban ngày, họ hành quân dưới cái nắng bỏng rát; ban đêm, giữa tiếng bom vọng từ xa, họ ngồi bên nhau chia nhau từng củ sắn, từng ngụm nước. Có những người vừa hôm qua còn cười nói, hôm nay đã nằm lại giữa đại ngàn.

                  Lan cũng từng sợ hãi. Nhưng mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng được chuyền tay giữa những người lính, cô lại thấy lòng mình bình tĩnh hơn. Cô hiểu rằng phía sau mình là mẹ, là mái nhà nhỏ, là những con đường làng, là hàng triệu người đang mong một ngày được sống trong hòa bình.

                  Một đêm mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ vượt qua một tuyến đường đầy bom đạn. Trước giờ xuất phát, Lan lấy trong túi áo một mảnh giấy nhỏ. Đó là lá thư mẹ gửi từ quê nhà. Chỉ vài dòng ngắn ngủi: “Con cứ đi, quê hương chờ con.”

                  Lan mỉm cười, gấp lá thư lại thật cẩn thận rồi đặt vào ngực áo. Đêm ấy, tiếng bom rung chuyển cả núi rừng. Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Đất nước bước vào những ngày tháng hòa bình. Có những người trở về với mái tóc đã điểm bạc, có những người trở về với những vết thương không bao giờ lành. Và cũng có những người như Lan – mãi mãi nằm lại ở tuổi hai mươi.

        Ngày Quốc khánh hôm nay, giữa phố phường rực rỡ cờ hoa, chúng ta được sống trong một đất nước hòa bình, được học tập, làm việc, yêu thương và theo đuổi những ước mơ của riêng mình. Có thể chúng ta chưa từng nghe tiếng bom đạn, chưa từng trải qua những năm tháng gian khổ ấy, nhưng hòa bình mà chúng ta đang có không phải là điều tự nhiên mà đến. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ của biết bao thế hệ. Bởi vậy, mỗi khi tháng Chín về, ta hãy dành một phút để nhớ về những người đã đi qua “thời hoa lửa”. Họ đã sống một tuổi trẻ thật đẹp – một tuổi trẻ biết yêu quê hương bằng tất cả những gì mình có.

        Và có lẽ, món quà ý nghĩa nhất mà thế hệ hôm nay có thể gửi đến họ chính là sống thật tốt trong hòa bình, biết trân trọng lịch sử, biết yêu thương đồng bào và cùng nhau xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp. Ngoài kia, những lá cờ vẫn tung bay trong gió thu.

       Ngày 2/9 lại về. Trong sắc đỏ rực rỡ của Tổ quốc, ký ức về một thời hoa lửa vẫn còn đó – như những bông hoa không bao giờ tàn, nhắc mỗi chúng ta rằng: hòa bình hôm nay được viết nên từ máu, nước mắt và những thanh xuân đã hóa thành bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn