Ký ức tháng Tư
"Tuổi trẻ của chúng tôi là những năm tháng chiến đấu..."
Năm 1968, ông Mông Quốc Thắng đã tình nguyện lên đường chiến đấu, mang theo trong tim ngọn lửa nhiệt huyết của tuổi trẻ và lòng yêu nước nồng nàn. Gần 10 năm gắn bó với chiến trường miền Đông Nam Bộ, ông đã trải qua những trận đánh rất ác liệt, nhất là hai tháng trời chiến đấu trên đỉnh núi Bà Đen huyền thoại trước khi hành quân tiến vào Sài Gòn.
"Hồi ấy, đánh Mỹ trên đỉnh núi Bà Đen ở chiến trường, cái đói, cái khát luôn thường trực. Có những trận đánh kéo dài hai, ba ngày liền, anh em không có gì để ăn, phải nhai tạm những củ mài, củ sắn rừng”. Nơi ăn, chốn ở toàn là những căn hào ẩm thấp, đầy muỗi mòng và vắt: "Khó khăn thì nhiều, nhưng lúc đó chỉ có một ý nghĩ là phải đánh thắng giặc Mỹ, giải phóng miền Nam", ông Thắng nhớ lại những năm tháng đã qua.
Với CCB Trần Quốc Huy, nhập ngũ năm 1970 khi mới 17 tuổi. Ông đã tham gia chiến trường B và C (Chiến trường miền Nam và Chiến trường Lào). Ông là lính đặc công, một binh chủng đặc biệt với những nhiệm vụ vô cùng khó khăn và nguy hiểm. Ông kể, những bài huấn luyện vô cùng khắc nghiệt, từ leo trèo, đánh trận giả đến bơi lội, vượt sông. "Đặc công là phải tinh nhuệ, phải giỏi mọi thứ", nhưng một khi mang thân xuất trận thì chỉ có một con đường là "Chiến thắng hoặc hy sinh”. Vì nhiệm vụ của đặc công là phải trinh sát, nắm tình hình địch, đột kích vào những căn cứ kiên cố, phá hủy những mục tiêu quan trọng. Một trong những trận đánh ác liệt nhất mà ông từng tham gia là trận đánh ở Cánh đồng Chum. Có lần, đơn vị ông được lệnh đánh vào một căn cứ kiên cố của địch, nơi được mệnh danh là "thành trì trong mây", "Lực lượng địch rất mạnh, có pháo binh, máy bay yểm trợ", trong khi đó, đơn vị đặc công của ông chỉ có vài chục người, trang bị chỉ có súng AK và hỏa lực cá nhân: "Bộ binh không lên giải cứu được nên đơn vị ông hồi ấy đã hy sinh mất 2 phần 3. Đặc công chết là hầu như không lấy được xác, đánh xong thì mình chốt tại đấy, chúng tôi thường xuyên phải đánh vào những nơi hiểm yếu, khi hy sinh thì khó mà đưa được đồng đội về ", họ là những người lính đặc công quả cảm, đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng: "Đến giờ tôi vẫn không quên được những gương mặt ấy", ông Huy xúc động nói.



