Ký ức tháng Tư lịch sử
Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ là một trong những cán bộ trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh năm 1975. Ông giữ vai trò chỉ huy cánh quân thứ 5, góp phần vào các trận đánh quan trọng tiến vào cửa ngõ Sài Gòn trong những ngày cuối tháng 4/1975. Những ký ức về hành quân, vượt sông và thời khắc 30/4 lịch sử vẫn được ông ghi nhớ sâu sắc như một phần thiêng liêng của cuộc đời binh nghiệp.
Trong ký ức của Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ, những ngày tháng Tư năm 1975 luôn hiện lên rõ nét và đầy cảm xúc. Khi đơn vị nhận lệnh tiến về Sài Gòn, các cánh quân ta đồng loạt thực hiện phương châm “tốc chiến, tốc thắng”, nhanh chóng bao vây và chiếm lĩnh các mục tiêu chiến lược. Có nơi địch tan rã nhanh chóng, có nơi chống trả quyết liệt, và cũng có những điểm rơi vào thế giằng co, tiêu biểu như một cứ điểm tại Cần Giuộc (Long An). Ông nhớ lại không khí khẩn trương, tinh thần sẵn sàng chiến đấu và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ trong từng bước hành quân.
Là người trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông giữ vai trò Tham mưu phó, Trưởng ban Tác chiến của cánh quân thứ 5, có nhiệm vụ vu hồi từ Gò Công, phối hợp cùng các lực lượng khác đánh vào trung tâm Sài Gòn. Theo kế hoạch, đơn vị hành quân qua nhiều địa bàn như Chợ Gạo, Châu Thành (Tiền Giang), vượt sông Vàm Cỏ Đông, Vàm Cỏ Tây tại Tân Trụ, Cần Giuộc (Long An), tiến vào Bình Chánh, cầu Chữ Y, đánh chiếm các mục tiêu trọng yếu. Mục tiêu đặt ra là tiêu diệt nhanh, bảo đảm yếu tố bí mật và hạn chế thương vong.
Ngày 29/4/1975, đơn vị báo cáo làm chủ nhiều khu vực trọng điểm. Đến 11 giờ 30 phút ngày 30/4/1975, khi nghe tin Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng vô điều kiện qua Đài Phát thanh Sài Gòn, ông và đồng đội xúc động, vỡ òa trong niềm hạnh phúc chiến thắng. Khoảnh khắc ấy trở thành dấu mốc không thể nào quên trong cuộc đời binh nghiệp của ông.
Trên hành trình tiến về Sài Gòn, ông còn ghi nhớ những hình ảnh nghĩa tình của nhân dân miền Nam. Có những gia đình sẵn sàng hỗ trợ bộ đội vượt sông, huy động phương tiện trong thời gian ngắn để bảo đảm hành quân an toàn. Tại Cần Giuộc, khi đơn vị tạm dừng, người dân địa phương đã quan tâm, tiếp sức, thể hiện tình cảm gắn bó như ruột thịt. Những tấm lòng ấy trở thành nguồn động viên to lớn, tiếp thêm niềm tin quyết thắng cho bộ đội.
Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ cũng xúc động khi nhắc đến các bà má Nam Bộ đã cưu mang, đùm bọc bộ đội trong những năm kháng chiến. Từ những lu lương thực được chôn sẵn, những chuyến tiếp tế âm thầm, đến việc bán lúa để hỗ trợ đơn vị lên đường chiến đấu, tất cả đều thể hiện tình quân – dân sâu nặng. Chính sự yêu thương và sẻ chia ấy đã góp phần làm nên sức mạnh tinh thần cho quân giải phóng.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục cống hiến trong nhiều cương vị công tác. Ở tuổi xế chiều, dù đã trải qua 44 năm kể từ chiến thắng lịch sử, ông vẫn luôn trân trọng ký ức về đồng đội, về nhân dân và về những tháng ngày chiến đấu gian khổ. Với ông, tài sản quý giá nhất không phải là huân chương, mà là tình đồng chí, nghĩa đồng bào đã đồng hành trong suốt chặng đường chiến tranh.
Hiện nay, với vai trò công tác trong các hoạt động chăm lo nạn nhân chất độc da cam/dioxin, ông tiếp tục dành tâm huyết cho những người chịu hậu quả chiến tranh, thể hiện tinh thần trách nhiệm và nhân ái của người lính năm xưa. Câu chuyện của Thiếu tướng Trần Ngọc Thổ không chỉ là hồi ức về chiến công 30/4/1975, mà còn là minh chứng sống động cho bản lĩnh, lòng trung thành và tình yêu quê hương đất nước của thế hệ đã làm nên lịch sử.



