Bài viết

Ký Ức Thành Cổ Quảng Trị

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên Nguyễn Văn Năm khi ấy vừa tròn 19 tuổi đã tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Ông nhớ lại, buổi sáng hôm ấy cả xã Nhân Hà rợp bóng cờ hoa, người dân tiễn chân những người con của quê hương lên đường ra trận.Dưới gốc đa cổ thụ đầu làng, ông đã hứa với người mẹ già: "Con đi rồi con sẽ về, khi nào nước nhà độc lập, con lại cùng mẹ ra đồng". Lời hứa ấy đã theo ông suốt những chặng đường hành quân "Xẻ dọc Trường Sơn", là sức mạnh để ông vượt qua những cơn sốt rét rừng tái tê hay những đêm hành quân dài không nghỉ. Ông Năm kể về những trận đánh tại thành cổ Quảng Trị năm 1972 – nơi mà "máu và hoa" đã hòa quyện vào nhau. Trong trí nhớ của ông, bầu trời không còn màu xanh mà chỉ còn màu xám của khói thuốc súng và đỏ rực của bom đạn. "Trong một lần đánh chiếm cao điểm, người đồng đội thân nhất của tôi là Thành đã hy sinh ngay trước mắt tôi. Trước khi đi, cậu ấy chỉ kịp trao cho tôi một lá thư viết dở cho gia đình và dặn: 'Nếu mình không về, hãy giúp mình gửi nó đến tay u'. Tôi đã cất lá thư đó trong túi áo ngực trái, nơi gần trái tim mình nhất, suốt những năm tháng sau đó".Câu chuyện về lá thư chưa kịp gửi đã khiến cả căn phòng như lặng đi. Đó không chỉ là kỷ vật, mà là minh chứng cho một tình đồng đội cao cả, sẵn sàng hy sinh vì nhau giữa chiến trường ác liệt. Trở về quê hương với những vết thương trên cơ thể và danh hiệu Thương binh, ông Năm vẫn không ngừng cống hiến. Với ông, mỗi ngày được sống hòa bình là một món quà mà những người đồng đội đã ngã xuống gửi gắm lại.Khi được hỏi về lời nhắn nhủ dành cho thế hệ trẻ xã Nhân Hà hôm nay, đôi mắt ông sáng lên: "Các cháu được sống trong hòa bình là một hạnh phúc lớn lao. Đừng quên rằng, dưới mỗi tấc đất quê hương đều có máu xương của cha anh. Hãy học tập và cống hiến bằng tất cả trái tim, đó chính là cách tốt nhất để tri ơn lịch sử." Câu chuyện của ông Nguyễn Văn Năm chỉ là một trong hàng ngàn câu chuyện "thời hoa lửa" đang dần bị thời gian che mờ. Việc lưu giữ những ký ức này không chỉ là để nhìn lại quá khứ, mà còn là để thắp sáng ngọn lửa yêu nước trong lòng mỗi đoàn viên, thanh niên. Tuổi trẻ xã Nhân Hà hôm nay nguyện kế thừa tinh thần ấy, biến niềm tự hào dân tộc thành những hành động thiết thực, quyết tâm xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn