Bài viết

Ký ức Thành cổ và vết thương chưa lành

Trong chiến đấu tại Quảng Trị năm 1972, bác Hà bị mất một phần chân và mất đồng đội thân thiết, nhưng vẫn tiếp tục cống hiến, gìn giữ và truyền lại tinh thần yêu nước cho thế hệ trẻ

Quảng Ninh08/07/2026Nguyễn Yến Ngọc (LCD Khoa Sư Phạm, Trường Đại học Hạ Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi khi nhắc về mùa hè đỏ lửa năm 1972, ánh mắt bác Hà lại rơm rớm nước mắt. Bác bảo, Quảng Trị năm đó không có một ngày bình yên, gạch đá Thành cổ bị cày nát bởi hàng vạn tấn bom đạn. Trong một trận đánh ác liệt bên dòng sông Thạch Hãn, một mảnh đạn pháo đã cướp đi một phần chân phải của bác, và cướp đi người đồng đội thân thiết nhất vừa tròn 19 tuổi. Trở về đời thường với cơ thể không còn lành lặn, bác Hà vẫn luôn giữ vững phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ", tích cực tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ tại địa phương. Vết thương trên da thịt mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, nhưng đối với bác, đó là "ngôi sao huân chương" thiêng liêng nhất ghi dấu một thời thanh xuân cống hiến trọn vẹn cho ngày độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức Thành cổ và vết thương chưa lành | Câu chuyện thời hoa lửa