Ký ức thiêng liêng – nơi tuổi trẻ, lòng dũng cảm và tình đồng đội đã hòa vào đất trời Tây Nguyên trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ký ức thiêng liêng – nơi tuổi trẻ, lòng dũng cảm và tình đồng đội đã hòa vào đất trời Tây Nguyên trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Tháng Ba năm ấy, Tây Nguyên đỏ rực trong khói lửa. Đất Buôn Ma Thuột rung chuyển dưới từng loạt bom, từng đợt pháo dồn dập của kẻ thù. Giữa đội hình tiến công, Đoàn Hùng Quyền – người lính quê thôn 1, Phương Phú, sinh năm 1953 – áp chặt lưng xuống giao thông hào, tay siết chắc khẩu súng đã theo ông suốt những năm tháng trận mạc.
Ông nhập ngũ năm 1972, khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ý chí thì đã được tôi luyện qua nhiều chiến trường ác liệt. Trận đánh Buôn Ma Thuột hôm ấy là một trong những trận khốc liệt nhất. Địch cố thủ trong các công sự kiên cố, hỏa lực bắn ra như vãi đạn. Khói súng mù mịt, mùi đất cháy và thuốc súng quện vào nhau, nghẹn cả hơi thở.
Khi đơn vị bị chặn lại trước làn đạn dày đặc, ông Quyền cùng đồng đội bò lên từng mét đất, lợi dụng từng ụ mối, từng gốc cây cháy sém để tiến công. Tiếng chỉ huy vang lên dứt khoát giữa bom đạn. Không ai lùi bước. Trong khoảnh khắc sinh tử, người lính trẻ chỉ kịp nghĩ đến quê nhà yên bình và lời thề ngày khoác áo lính: quyết giữ đất, giữ nước đến hơi thở cuối cùng.
Cuối ngày, khi mặt trời Tây Nguyên khuất sau rừng cao su cháy xém, trận địa dần im tiếng súng. Lá cờ chiến thắng tung bay trên cứ điểm vừa được giải phóng. Ông Quyền lặng người nhìn những đồng đội ngã xuống, nước mắt hòa cùng đất đỏ, thấm sâu vào ký ức không thể nào quên.
Sau chiến tranh, đến năm 1980, ông xuất ngũ, trở về đời thường với dáng vẻ giản dị của một người nông dân. Nhưng trong tim bác cựu chiến binh Đoàn Hùng Quyền, trận chiến Buôn Ma Thuột năm ấy vẫn mãi là ký ức thiêng liêng – nơi tuổi trẻ, lòng dũng cảm và tình đồng đội đã hòa vào đất trời Tây Nguyên trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



