Cựu chiến binh

KÝ ỨC THỜI BOM ĐẠN

Lào Cai20/05/2026Hà Thị Mai Giang (ĐOÀN XÃ QUY MÔNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Nhiễu nhìn xa ra cánh đồng đang ngả màu vàng, giọng trầm xuống:Ông kể — Nhớ ồi ấy… đất nước còn chiến tranh. Bom đạn nhiều lắm. Ban ngày khói lửa mịt mù, ban đêm thì cả làng phải tắt hết đèn để tránh máy bay địch phát hiện.

Ông kể rằng khi ấy ông chỉ mới mười chín tuổi. Cũng như bao thanh niên trong làng, ông khoác ba lô ra trận với lời hẹn “đánh giặc xong sẽ về”. Nhưng chiến tranh đâu đơn giản như lời hứa của tuổi trẻ.

Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, mưa lạnh thấm qua áo. Đồng đội chia nhau từng nắm cơm vắt, từng ngụm nước suối. Có người sáng còn cười nói, chiều đã nằm lại nơi triền núi.

Ông Nhiễu lặng đi một lúc lâu.

— Điều ông nhớ nhất không phải tiếng súng… mà là tình người.

Ông kể về một bà mẹ nghèo ở miền Trung đã giấu cả đơn vị dưới hầm bí mật suốt mấy ngày liền. Nhà chẳng còn bao nhiêu gạo, vậy mà bà vẫn nấu nồi khoai nóng cho bộ đội ăn. Trước lúc chia tay, bà chỉ nói:

— Các con ráng sống mà về.

Đôi mắt ông đỏ hoe khi nhắc tới người đồng đội thân nhất tên Mạnh. Trong một trận bom, đã đẩy ông ngã xuống hố trước khi sức ép ập tới. Ông sống, còn bạn của ông thì mãi mãi tuổi hai mươi.

Mặt ông trầm ngâm rồi khẽ nói:

Được sinh ra trong hòa bình là điều quý giá nhất. Đừng bao giờ quên những người đã nằm xuống để có ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC THỜI BOM ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa